Chương 4.1: Gia đình

Vừa đến khu vui chơi sinh thái, Dụ Từ lập tức xuống xe, tìm một gốc cây để nghỉ ngơi chốc lát.

Nghe tiếng bước chân phía sau, cô không thèm quay đầu mà nói: “Không cần lo cho tôi, anh đi tìm Kiều Kiều đi. Ơ, anh làm gì thế?”

Lời chưa dứt, cổ tay cô đã bị anh nắm lấy. Bàn tay xương cốt rõ ràng, lực không mạnh cũng không nhẹ, ấn đúng huyệt đạo trên cổ tay cô. Động tác thuần thục, chính xác, như thể đã có kinh nghiệm bấm huyệt vô số lần, làm cô thấy dễ chịu hơn hẳn.

Dụ Từ cau mày, cố rút tay lại: “Cận Hoài Tiêu!”

Cận Hoài Tiêu hờ hững liếc cô, giọng lười nhác: “Chịu đựng anh vài phút thôi. Chẳng lẽ em muốn lát nữa chưa hoạt động đã nôn thốc nôn tháo sao?”

“Tôi không cần anh quản.”

“Cô ơi, cô bị say xe à?” Kiều Kiều ló đầu ra từ sau lưng Cận Hoài Tiêu, không biết đã đến đây từ khi nào.

Có trẻ con ở đây, Dụ Từ nén lại những lời nói khó nghe. Cô đổi giọng thật dịu dàng: “Cô không sao cả. Kiều Kiều có khát nước không, có muốn uống gì không?”

“Muốn ạ!”

Cận Hoài Tiêu thuận tay lấy bình nước đưa cho Kiều Kiều. Bé con hai tay ôm cái bình có ống hút mà Dụ Từ mua, vừa uống vừa ngước mắt nhìn hai người lớn đang giận dỗi.

Kiều Kiều thấy Cận Hoài Tiêu cúi đầu với vẻ mặt nghiêm túc, thành thạo bấm huyệt cho cô mình. Bé nhớ đã từng thấy ba làm như vậy cho người khác, ba nói là có thể giảm bớt cảm giác say xe.

Cô của bé lúc này gương mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi nhưng lại nhìn người đối diện với ánh mắt như dao găm.

Kiều Kiều nhạy cảm, nhận ra mình nên nhường không gian cho hai người. Hình như chú này đang theo đuổi cô mình, dọc đường cứ theo cô suốt.

“Con uống xong rồi.” Dụ Kiều Kiều hớp hết ngụm nước, nhón chân đặt bình lên tay Cận Hoài Tiêu, cười nói: “Con đi tìm Nhạc Nhạc chơi đây!”

“Này, Kiều Kiều!”

Dụ Từ chưa kịp gọi lại, Kiều Kiều đã lon ton chạy đi. Từ chỗ này ra xe buýt chỉ khoảng hơn mười mét, đứng tại đây cũng dễ dàng nhìn thấy bé. Bạn thân của Kiều Kiều tên là Giang Nhạc, ba mẹ Giang Nhạc cũng thân thiết với vợ chồng Dụ Thần. Nên khi Kiều Kiều chạy đi tìm bạn chơi, ba mẹ Giang cười hiền hậu, còn chia cho bé ít hoa quả.

Có người lớn tin cậy trông nom Kiều Kiều, Dụ Từ cũng yên tâm hơn. Cô vô thức liếc sang Cận Hoài Tiêu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình.

Cận Hoài Tiêu có đôi mắt rất đẹp, hàng lông mi dài che phủ đôi mắt đen sâu như mực. Phải nói khuôn mặt anh có tính công kính mãnh liệt, mày rậm, mũi cao, ngũ quan sắc nét. Chỉ có đôi mắt là khác biệt, một đôi mắt phượng điển hình, đuôi mắt hơi xếch làm dịu bớt vẻ lạnh lùng. Mỗi lần nhìn cô, ánh mắt anh luôn thấp thoáng một chút tình ý khó đoán.

Dụ Từ nhíu mày, muốn tránh né đôi mắt kia: “Anh xong chưa?”

Cận Hoài Tiêu thong thả đáp: “Chờ thêm năm, sáu phút nữa, đừng nóng vội.”

Dụ Từ không đáp lại.

Cô nôn nao khó chịu suốt quãng đường đi xe, giữa chừng Cận Hoài Tiêu bảo uống nước, cô phớt lờ, cố gắng chịu đựng suốt một giờ đồng hồ. Lâu rồi cô không bị say xe như vậy.

Giờ phút này, dưới bóng những rặng tùng cao lớn, hai người mặt đối mặt. Cách đó mấy chục bước là mấy bạn nhỏ ríu rít vui đùa, các vị phụ huynh cười nói chuyện trò, chỉ riêng hai người họ tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt đó.

Lòng bàn tay lạnh lẽo của anh áp vào cổ tay cô, theo từng nhịp xoa bóp, cảm giác nôn nao ở dạ dày dần lắng xuống.

Cận Hoài Tiêu quả thật có cách trị say xe rất hiệu quả. Anh không học y, nhưng lại có thể chuẩn xác tìm ra các huyệt Nội Quan, Hợp Cốc hay Thái Dương. Mỗi khi phải ngồi xe, anh đều chuẩn bị sẵn quýt, gừng và nước uống bù điện giải. Nhờ vậy, dù có bị say xe, Dụ Từ cũng nhanh chóng được anh xoa dịu.

“Vì sao gầy đi nhiều thế này?” Cận Hoài Tiêu bất ngờ lên tiếng.

Hàng mi dài của Dụ Từ khẽ run, cô lập tức vùng tay ra: “Không cần anh lo. Tôi giảm cân thì sao?”

Nhưng cô chưa kịp vung tay, Cận Hoài Tiêu đã giữ chặt cổ tay cô, một tay khác bấm nhẹ vào huyệt giữa hổ khẩu. Động tác tuy nhẹ nhưng đủ để kiềm giữ sự giãy giụa của cô.

“Dụ Từ, trước đây em cũng đâu có mập.” Anh nhìn thẳng vào cô, tay vẫn không ngừng xoa bóp, giọng trầm ấm: “Đã xảy ra chuyện gì? Vì sao em lại gầy như vậy?”

Dụ Từ hậm hực phản bác: “Anh quản nhiều làm gì? Chúng ta đã chia tay rồi.”