Chương 1: J
Tám giờ tối, Dụ Từ chạy vội tới cổng trường mẫu giáo. Qua song sắt, cô nhìn thấy Kiều Kiều đang ngồi trên cầu trượt.
“Kiều Kiều!”
Kiều Kiều ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười rạng rỡ khi thấy cô mình. Cô bé chạy nhanh về phía cổng nhà trẻ: “Cô ơi!”
Cổng trường đã khóa. Cô giáo của Kiều Kiều nhận ra cô, vội vàng chạy ra mở cửa.
Cửa vừa mở, bé con lao vào lòng Dụ Từ, ngẩng đầu, chỉ vào bông hoa nhỏ màu đỏ dán trên trán mình: “Cô xem này, hôm nay con có gì khác không?”
Dụ Từ véo nhẹ má cô bé: “Hôm nay Kiều Kiều xinh hơn hôm qua, lại còn có bông hoa đỏ nữa, đúng không?”
Cô ngẩng đầu nhìn cô giáo: “Thật xin lỗi cô Trần, hôm nay tăng ca muộn quá nên tôi đến trễ, phiền cô phải chờ cùng Kiều Kiều lâu như vậy.”
Cô giáo mầm non vừa xoa đầu Kiều Kiều vừa mỉm cười: “Không sao đâu cô Dụ, công việc là quan trọng. Có điều... khoảng bao lâu nữa thì ba mẹ Kiều Kiều mới về ạ?”
Dụ Từ nắm tay Kiều Kiều đáp lời: “Chắc còn lâu đấy. Hai người họ đi công tác, hôm qua tôi có hỏi qua thì còn phải một thời gian nữa.”
Khuôn mặt nhỏ của Kiều Kiều thoáng buồn bã: “A? Vậy còn hoạt động gia đình thì sao bây giờ?”
“Hoạt động gia đình?”
Cô Trần giải thích: “Trước đó nhà trường có gửi thông báo trong nhóm phụ huynh, ba mẹ Kiều Kiều không nói với cô sao?”
Dụ Từ im lặng trong chốc lát. Dạo này Dụ Thần và Lâm Kim Miên quá bận rộn, có lẽ họ không có thời gian để ý. Cô thì không tham gia nhóm phụ huynh mà chỉ kết bạn với cô Trần qua WeChat.
Kiều Kiều ngẩng đầu, ánh mắt đáng thương nhìn cô: “Cô ơi!”
Dụ Từ nói: “Thứ Sáu tôi có thể xin nghỉ, để tôi đến tham dự được không?”
Cô Trần do dự: “Đương nhiên là được, nhưng phía nhà trường có mấy hoạt động yêu cầu phải có hai người tham gia. Nếu cô đi một mình, e là sẽ hơi vất vả.”
Dụ Từ gật đầu, cũng phần nào hiểu được. Những hoạt động này không bắt buộc, nếu có thời gian thì tham gia, không thì chỉ cần báo lại với giáo viên là được.
Cô Trần gửi kế hoạch hoạt động cho cô, rồi Dụ Từ dắt Kiều Kiều rời khỏi nhà trẻ.
Cô mở cửa sau xe, đưa tay ra làm tư thế mời: “Tiểu công chúa Kiều Kiều có thể lên xe được chứ?”
Kiều Kiều leo lên xe. Khi Dụ Từ đã ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn xong, cô vừa định quay lại dặn dò bé cài dây an toàn thì bắt gặp ánh mắt oán trách của bé con.
“Kiều Kiều?”
Kiều Kiều lí nhí: “Cô ơi, có phải ba mẹ không cần con nữa không?”
Dụ Từ khựng lại một chút, rồi cô bật cười: “Sao lại thế được? Ba mẹ con đang đi công tác, nửa tháng nữa là về rồi.”
Kiều Kiều lại hỏi: “Vậy hoạt động gia đình ở trường, chỉ có mình cô đi với con thôi sao?”
Dụ Từ nhận ra bé đang không vui. Trước đây, mỗi lần được nhận hoa đỏ, Kiều Kiều đều háo hức khoe với cô suốt cả quãng đường về nhà.
“Cô đi một mình thì có sao đâu, cô chạy nhanh lắm, lại còn giỏi chơi trò chơi nữa đó.”
Kiều Kiều cúi đầu, bàn tay nhỏ nhắn lơ đãng nghịch móc treo trên cặp sách: “Lớp con có ba mươi bạn, ba mẹ của các bạn đều đến cả. Lần này có hai hoạt động phải có cả ba lẫn mẹ cùng tham gia, nếu hoàn thành hết thì được phần thưởng nhỏ.”
Dụ Từ im lặng chốc lát. Dụ Thần và Lâm Kim Miên đều là bác sĩ, lần này lại đúng lúc được phân công đi công tác cùng nhau. Họ cũng đã rời nhà hơn một tháng.
So với ba mẹ, có lẽ bé con càng quý mến người cô đã chăm sóc cho bé suốt thời gian qua.
“Kiều Kiều, để cô về tìm một người tham gia cùng chúng ta được không? Không nhất thiết phải là ba hay mẹ đâu. Cô giáo cũng nói rồi mà, quan trọng là có người đồng hành cùng con để cảm nhận không khí ngày hội. Kiều Kiều còn muốn được phần thưởng nữa, đúng không?”