Cô giơ đèn pin lên, tránh ánh mắt Hứa Do mà lia một vòng trong không trung: “Ngoan ngoãn chút, tự nói đi.”
Hứa Do đỏ mắt: “Đừng có nói là mày không biết Nam Tùng chết thế nào nhé!”
Khung Thương: “Nhảy lầu.”
“Là bị mày ép chết! Nếu không phải mày cố tình cô lập, đe dọa cậu ấy, cậu ấy sẽ không phát bệnh trầm cảm mà nhảy lầu tự tử. Nhà trường đã bồi thường, xin lỗi, an ủi gia đình cậu ấy thay mày. Nhưng tao nói cho mày biết, không đơn giản thế đâu! Mày tưởng chỉ cần viết hai bản kiểm điểm là xong sao? Mọi người đều biết chuyện này, cả đời mày cũng sẽ không được yên ổn!” Hứa Do cười lạnh: “Sao? Không chịu nổi à? Tao chỉ cho mày nếm thử cảm giác mà cậu ấy từng chịu thôi, đó là trách nhiệm mà mày phải gánh!”
Khung Thương suy nghĩ một lúc rồi bật cười: “Tao chưa từng làm qua những chuyện mà mày làm. Đừng đổ lỗi cho tao bằng những sai lầm do mày phóng đại ra.”
Hứa Do: “Tao nghe thấy hết rồi! Trước khi Nam Tùng chết, cậu ấy đã gọi điện cho mẹ, nói rằng cậu ấy đã chịu đủ cuộc sống đầy sợ hãi này rồi. Mày hù dọa cậu ấy cả công khai lẫn ngấm ngầm, ai biết sau lưng còn làm trò gì nữa?”
Vô số cái đầu hiếu kỳ ló từ ban công ra, ẩn mình trong bóng đêm, nhìn trộm và lắng nghe chuyện phía này.
Khung Thương cười nhạt: “Đồ ngu.”
Hứa Do nghiến răng, nghe cô mắng thì kích dộng đến mức run rẩy: “Tao ngu thì sao? Tao nói cho mày biết, kẻ gϊếŧ người chính là kẻ gϊếŧ người, dù mày có che đậy thế nào cũng không thay đổi được! Mày chính là hung thủ!”
“Mày mắng tao hai câu “hung thủ” là thấy nhẹ lòng rồi à?” Giọng điệu Khung Thương vang lên trong đêm nghe gần như là khinh thường: “Công lý của mày rẻ mạt đến thế sao? Dễ được thỏa mãn như vậy à?”
Hứa Do kinh hãi không tin nổi: “Mày không thấy chút áy náy nào sao?”
“Tao cần phải áy náy với mày à?” Khung Thương hỏi: “Tao đã làm gì có lỗi với mày à? Hay Chu Nam Tùng nhờ mày đến báo thù thay nó?”
Hứa Do gầm lên một tiếng, xông tới túm chặt cổ áo cô.
Khung Thương vì muốn gỡ tay cậu ta ra nên đã làm rơi đèn pin xuống đất, khiến nó lăn sang bên cạnh.
Khuôn mặt hai người hòa vào bóng đêm trở nên mơ hồ, chỉ có cơn giận là rõ ràng khác thường. Xung quanh vang lên tiếng hít khí, thậm chí còn có người cổ vũ cho Hứa Do ra tay.
Mọi cảm xúc kích động đều đang châm ngòi cho dây thần kinh của chàng thiếu niên.
Giọng nói phẳng lặng của Khung Thương dường như lạc điệu trong cơn hỗn loạn ấy: “Sai đến nực cười.”
Hứa Do gào lên: “Tao sai chỗ nào!”
“Ai cũng nghĩ rằng mình không sai, nhưng rồi ai cũng không làm đúng. Phải không?” Khung Thương nhếch mép, cơ mặt trên gương mặt cô cứng đờ mà khẽ giật, cô thật sự tức đến bật cười.
“Được, nào, chúng ta tính thử xem. Nếu việc tao đã làm thật sự khiến tao đáng chết, vậy thì mày, chúng mày, bây giờ làm ra những việc còn quá đáng hơn cả tao, thì nên dùng cái gì để trả? Hả? Dùng cái thứ “chính nghĩa” hoàn toàn không đứng vững được của mày sao?”
Hứa Do: “Cho dù mày thấy tao không đứng vững, những cũng không thể phủ nhận những chuyện bẩn thỉu mà chính mày đã làm!”
Khung Thương gỡ tay đối phương ra từng chút một: “Mày cho rằng mình có lý do chính đáng nên không sai à?”
Cô nắm cổ tay Hứa Do, đẩy mạnh cậu ta về phía trước: “Mày thử vào nhà tù mà hỏi xem, có bao nhiêu người sinh ra đã là kẻ gϊếŧ người, là kẻ cuồng bạo lực? Mày bảo họ kể cho mày nghe, họ đã bị cuộc sống dồn ép đến bước đường cùng như thế nào, rồi làm sao họ trở thành tội nhân theo nghĩa phổ quát?”