Khung Thương lấy điện thoại ra xem giờ. Tốc độ tìm kiếm của cô rất nhanh, nhưng lúc này thời gian trong trò chơi đã là ba giờ chiều.
Có lẽ phải đến tối thì manh mối tiếp theo trong ký túc xá mới xuất hiện. Khung Thương còn đang do dự có nên đi dạo quanh lớp học hay không thì ổ khóa cửa bỗng vang lên tiếng xoay nhẹ. Ngay sau đó, một cô gái mở cửa bước vào.
Đối phương nhìn thấy cô trong phòng thì hơi ngạc nhiên, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Một hàng chữ nhỏ nổi lên bên cạnh cô ta.
[Từ Mạn Yến, học sinh lớp 12/2, bạn học trước khi chia lớp, học sinh nghèo.]
Khung Thương liếʍ sạch vụn bánh bên mép, gật nhẹ đầu chào.
Từ Mạn Yến hỏi: “Đông Nhan? Sao cậu lại ở đây? Tớ nghe Tiểu Khê nói sáng nay cậu trốn học à?”
Khung Thương chậm rãi nói: “Không muốn đi học.”
“Là vì Hứa Do à?” Từ Mạn Yến trợn mắt, cười lạnh: “Nếu cậu ta còn giở chứng, tớ sẽ nhờ người dạy cho cậu ta một bài học! Đúng là không biết điều mà!”
Khung Thương nói: “Không cần đâu. Chỉ là không muốn học thôi. Còn cậu? Giờ vẫn chưa hết tiết mà?”
Từ Mạn Yến: “Giờ thể dục mà, được tự do hoạt động.”
Từ Mạn Yến để một trong hai cái túi trong tay lên bàn của Hạng Thanh Khê. Khung Thương nhìn qua, hỏi: “Cái gì vậy?”
“Trợ cấp tháng này cho học sinh nghèo đấy. Tớ tiện đường nhận giúp cậu ấy luôn.” Từ Mạn Yến nhìn cô với vẻ nghi ngờ, hỏi: “Cậu thật sự không sao chứ?”
Khung Thương: “Không sao.”
Từ Mạn Yến nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, rồi bước lên vỗ vai cô, an ủi: “Nghĩ thoáng chút đi, chuyện này chẳng liên quan gì đến cậu đâu, đừng để ý họ nói gì.”
Khung Thương ngẩng đầu nhìn cô ấy, nói: “Họ nói cũng đúng mà.”
“Đúng cái gì mà đúng! Tớ nói các cậu...” Câu này như chọc trúng điểm giận của Từ Mạn Yến, cô ấy lập tức kích động, nhưng nói được nửa chừng thì cố ép xuống.
Cô ấy mím môi, điều chỉnh lại cảm xúc, chỉ nói: “Tớ đi trước đây, lát nữa thầy còn điểm danh.”
Khung Thương: “Ừ.”
Từ Mạn Yến đi đến cửa, quay đầu nhìn cô thêm một cái rồi mới đóng cửa rời đi.
Khung Thương mở túi ra, kiểm tra đồ bên trong.
Là một phong bao lì xì.
Khung Thương mở ra đếm, bên trong có một ngàn tệ tiền mặt.
Một thẻ mua sắm của trung tâm thương mại. Cô nhìn mệnh giá trên thẻ, là năm trăm tệ.
Một xấp phiếu ăn của nhà ăn. Ước chừng tổng trị giá khoảng sáu đến bảy trăm tệ.
Hai bộ quần áo theo mùa. Đều là hàng thương hiệu bình dân. Không đắt, nhưng sờ vào thấy vải khá dễ chịu.
Còn có vài quyển sách. Trông hơi cũ, nhưng được giữ gìn khá tốt, gần như không hư hại.
Khung Thương cầm điện thoại lên, xoay trong lòng bàn tay vài vòng rồi mở màn hình ra, gửi tin nhắn cho Hạ Quyết Vân.
Khung Thương: [Trợ cấp cho học sinh nghèo của Nhất Trung cao thật đấy.]
Hạ Quyết Vân: [Cao thế nào? Trợ cấp cho học sinh nghèo thì cùng lắm chỉ đủ ăn thôi, chẳng lẽ còn có thể phát tài?]
Khung Thương liệt kê những thứ trong túi và gửi qua.
Hạ Quyết Vân xem xong thì kinh ngạc.
Khoản sinh hoạt phí này còn cao hơn của học sinh bình thường không ít.
Hạ Quyết Vân: [Đây có phải là của cả học kỳ không? Hình như chính quyền Thành phố A quy định trợ cấp cho học sinh trung học nghèo là 1500 tệ một năm.]
Khung Thương: [Người đưa nói là của tháng này. Sau tủ trong ký túc cũng có mấy túi tương tự, chắc đúng là phát hàng tháng.]
Hạ Quyết Vân: [Sao có thể?]
Hạ Quyết Vân: [Ông chủ tiệm tạp hóa nói, Điền Vận vì muốn tiết kiệm tiền nên thường mua đồ sắp hết hạn ở chỗ ông ấy, đôi khi còn phải nhờ Chu Nam Tùng mời ăn. Nếu trợ cấp của cô ấy cũng nhiều thế này thì vốn không cần phải làm vậy.]