Chương 25: Án Bạo Lực Học Đường (21)

Hạ Quyết Vân nghiêng mắt, nhìn cô nữ sinh trung học bên cạnh đã hoàn toàn thoát khỏi vẻ non nớt.

Thật lòng mà nói, làm việc cùng Khung Thương là một chuyện rất dễ chịu. Miễn là cô không bất ngờ đùa giỡn.

Hai người vô thức đi đến con đường dẫn đến tòa ký túc xá đó.

Khung Thương ngẩng đầu nhìn tòa nhà ký túc cũ kỹ.

Vì đã lâu năm không được dọn dẹp nên dây leo bò lên phủ kín bức tường vây. Những cành lá xanh sẫm mọc rậm rạp trong vùng ngược sáng, không hề toát ra vẻ đẹp của sự sống, ngược lại còn có hơi rợn người.

Hạ Quyết Vân đứng cạnh chờ cô.

Khung Thương nhìn hồi lâu, rồi hỏi: “Anh đã xem đoạn camera giám sát quanh tòa ký túc này vào ngày Chu Nam Tùng chết chưa?”

“Xem rồi. Hôm đó Chu Nam Tùng đến một mình, theo thời gian suy đoán, cô ấy lên tầng rồi đi thẳng ra sân thượng, không do dự nhảy xuống tự sát. Vương Đông Nhan không xuất hiện, cô ấy có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo.” Hạ Quyết Vân biết cô định nói gì, khẳng định: “Chắc chắn Chu Nam Tùng không bị Vương Đông Nhan trực tiếp gϊếŧ chết.”

Khung Thương hỏi: “Anh kiểm tra camera nào?”

“Là một cái đặt trước cổng ký túc xá, và một cái khác gắn trên con đường này. Hai cái đó đều có thể quay được tất cả người ra vào. Tòa ký túc đó cũng chỉ có một lối vào.” Hạ Quyết Vân dùng tay mô tả cho cô xem, rồi nhớ lại nỗi khổ khi xem camera hôm qua.

Anh không nhịn được mà ấn lên sống mũi để thư giãn: “Nhưng nói thật, những camera đó đều là sản phẩm mấy năm trước rồi, độ phân giải kém, chỉ có chức năng ghi hình cơ bản. Tôi xem rất lâu, phải dựa vào mốc thời gian mới nhận ra người trong đó. Muốn tìm chứng cứ chi tiết thì e là khó. Cần có kỹ thuật và thời gian khác.”

Khung Thương: “Chỉ có đoạn ghi hình ngày họ chết thôi à?”

“Đúng. Trong vật chứng chỉ lưu lại video ngày đó.” Hạ Quyết Vân giải thích kỹ: “Camera giám sát của Nhất Trung chỉ lưu được trong khoảng nửa tháng đến một tháng. Khi Vương Đông Nhan tự sát thì đã là tháng năm rồi. Cho dù cảnh sát nghi ngờ và quay lại tìm thì cũng không còn lấy được nữa. Nên chắc chắn trong hệ thống cũng không còn.”

Khung Thương gật đầu, quay người, nhìn về phía cửa hàng tạp hóa bên cạnh.

Cô nói: “Tôi vào mua chút đồ.”

Hạ Quyết Vân thuận miệng hỏi: “Mua gì?”

Khung Thương: “Gậy đánh chó.”

Hạ Quyết Vân ngẩn người: “Hả?”

Cửa hàng tạp hóa này do tư nhân mở, diện tích không lớn, nhưng thứ linh tinh gì cũng có.

Khung Thương đến khu bán chổi, chọn một cây chổi gỗ, cầm thử thấy quá nặng, ảnh hưởng đến sức ra đòn. Sau đó cô rẽ sang khu bán cây phơi đồ, chọn một cây bằng thép không gỉ.

Nhẹ và dễ mang, cái này được.

Tối nay ai dám tới nữa, cô sẽ để người đó nếm mùi “thịt xào roi sắt”.

Không, đây là tình tiết quan trọng, chắc chắn sẽ có người tới.

Chọn “vũ khí” xong, Khung Thương sang lối bên cạnh mua vài món ăn vặt, cô nhét đồ vào lòng rồi ra quầy tính tiền.

Cô đặt thẻ ăn lên máy quét, ánh mắt bình thản đảo quanh, nghe tiếng “tít, tít” của máy điện tử, rồi nhướng mày nhìn ông chủ.

Khi ông chủ quét mã đã dùng khóe mắt nhìn cô vài lần. Không phải ánh nhìn bình thường, mà mang theo sự dò xét.

Có thể người khác chỉ cảm thấy vậy là bình thường, nhưng cảm giác của Khung Thương thường rất chính xác.

Cô thử nói một câu: “Lâu rồi không gặp.”

Ông chủ ậm ừ: “Ừ, đúng vậy.”

Khung Thương ngừng lại, hỏi tiếp: “Thứ cháu hay mua trước đây còn không?”