Cả hai không kìm được siết chặt cơ thể, dè dặt cất tiếng: "Đa... đạo trưởng?"
Vừa bước vào, đã nghe một giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Để tiền và đồ lại, rồi cút."
Hai người run lên, vội vàng cúi đầu, hai tay dâng túi vải lên, vẻ mặt cực kỳ cung kính: "Vâng vâng... tất cả nhờ ngài..."
Sau khi giao đồ xong, họ lập tức chạy ra khỏi căn nhà tồi tàn ấy.
Ra tới bên ngoài, dưới ánh mặt trời, mới cảm thấy cái lạnh tê người trên thân được xua tan.
Hai người liếc nhau, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nếu không phải lão nhị vô dụng, không gϊếŧ chết được hai con tiện nhân kia mà còn tự mình chết thảm, thì bọn họ cũng chẳng phải khổ sở thế này.
Nhưng nghĩ lại, bớt đi một người tranh gia sản cũng tốt.
Tuy nhiên, ngay lúc hai người vừa lái xe ra đường lớn, bất ngờ một chiếc xe tải lao ngang.
Còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn.
"Rầm——!!!"
Chiếc xe của họ lập tức bị hất văng, lộn nhiều vòng.
Cuối cùng, đầu xe đâm thẳng vào cột điện.
Người qua đường sợ đến ngây dại.
Phải một lúc sau mới có người dám lại gần kiểm tra.
Chỉ thấy hai người bên trong đã bị đâm thành thi thể không còn nguyên vẹn, biến dạng hoàn toàn.
Người yếu bóng vía còn hét lên hoảng loạn.
Ngay sau đó, mọi người mới hoàn hồn lại, gọi điện báo cảnh sát và cấp cứu.
Cả hiện trường lập tức rơi vào hỗn loạn.
...
Cùng lúc đó, trong căn nhà nhỏ, đạo sĩ kia vẫn chưa hay biết gì.
Ông ta đứng trong bóng tối, đôi tay gầy gò cầm lấy tấm ngân phiếu trên bàn, nhìn con số rồi hài lòng bắt đầu lập đàn làm phép.
Cánh cửa phòng đóng chặt bỗng nhiên nổi gió, thổi tung những lá bùa đầy chữ chu sa.
Dưới ánh nến bập bùng, cả căn phòng trở nên âm u đáng sợ.
Trong tiếng niệm chú trầm thấp, lão đạo cắn ngón tay, để máu tươi nhỏ xuống những sợi tóc, lập tức phát ra tiếng "xèo xèo" khét lẹt.
Ngay khi những sợi tóc sắp bị máu thấm ướt hoàn toàn, đột nhiên hắn cảm thấy tim nhói lên đau đớn dữ dội.
Tiếp đó, một ngụm máu tươi phụt ra từ miệng hắn.
Máu đỏ bắn thẳng lên tờ bùa vàng, đỏ tươi chói mắt.
Hắn lảo đảo lùi lại hai bước, cố gắng ổn định thân hình.
Khốn kiếp!
Hai con bé đó lại được người bảo hộ sao?
Hơn nữa đối phương đạo hạnh còn không tầm thường.
Xem ra lần này thú vị rồi đây.
Dưới ánh nến mờ nhạt, hắn lau vết máu bên khóe miệng, trong mắt phủ đầy âm độc.
...
Cùng lúc đó, Thẩm Linh Nhi vừa về đến nhà thì cảm thấy trong túi như có gì đó nóng rực.