So với cư dân mạng hay bất kỳ ai khác trong tinh vực Thương Lam, Thương Trừng tình nguyện tin tưởng vào một “người dẫn đường” được Cánh Cổng Chân Lý lựa chọn hơn.
Thương Trừng cũng không ngờ Cánh Cổng Chân Lý lại thấu hiểu sở thích của mình đến vậy, triệu hồi một lần đã ra ngay dị tộc.
Cậu cực kỳ thích dị tộc, đặc biệt là những dị tộc có chiếc đuôi xù, cậu lại càng thích hơn.
“Xin chào, tôi là…”
Thương Trừng vừa định tự giới thiệu thì trước mắt bỗng tối sầm lại, cậu loạng choạng sắp không đứng vững nổi.
Vì khởi động trận pháp triệu hồi đã tốn không ít máu, cơ thể vốn gầy yếu của Thương Trừng không cung cấp đủ máu lên não.
Thấy Thương Trừng sắp ngã, Hi Lí Mặc Tư lập tức đưa tay ra đỡ, nhưng nào ngờ… cơ thể của Thương Trừng lại xuyên qua cánh tay anh rồi ngã thẳng xuống sàn.
Hi Lí Mặc Tư vô cùng hoang mang nhìn xuống bàn tay nửa trong suốt của mình.
Chẳng lẽ mình đã chết… rồi biến thành hồn ma sao?
Không… Chắc là không phải…
Luồng sáng đó và cả khế ước hai bên…
Cánh Cổng Chân Lý đã giải thích sơ lược cho Hi Lí Mặc Tư, giúp anh hiểu được tình hình của mình.
Anh đã được đưa đến đây bằng một phương thức thần kỳ, tồn tại dưới một hình thái tạm thời không thể giải thích và đã thiết lập khế ước với người trước mặt.
Mà nguyên nhân của tất cả những chuyện này, hẳn là do người vừa muốn sờ sừng và đuôi của anh gây ra.
Hi Lí Mặc Tư bước đến trước mặt Thương Trừng và ngồi xổm xuống.
Cái đuôi của anh lặng lẽ vươn ra, dừng lại ở vạt áo của Thương Trừng, nhưng nó cũng xuyên qua lớp quần áo giống như cánh tay anh lúc nãy.
Anh tạm thời không có thực thể.
Hi Lí Mặc Tư liền để cái đuôi quấn quanh đùi mình.
Anh không quen với sự tồn tại của cái đuôi này, cũng không biết cách điều khiển nó, nếu không quấn lại thì nó sẽ vung vẩy lung tung.
Anh cẩn thận quan sát Thương Trừng.
Trông cậu còn rất trẻ, thân hình gầy gò, làn da trắng bệch một cách bệnh tật, sức khỏe chắc chắn không tốt.
Nhưng… ngay cả một người không quan tâm đến ngoại hình như Hi Lí Mặc Tư cũng phải thừa nhận rằng, người đang nằm trên sàn với vẻ yếu ớt kia trông rất đẹp.
Nhưng gương mặt này… hình như là Ngũ hoàng tử Thương Trừng thì phải?
Hi Lí Mặc Tư cũng không chắc.
Anh đã từng gặp Ngũ hoàng tử Thương Trừng vài lần.
Lúc nào cậu cũng cúi đầu và khom lưng trốn trong góc, trông cực kỳ nhút nhát và yếu đuối.
Nhưng… người trước mắt này, chỉ bằng câu nói “có thể sờ sừng hoặc đuôi được không” ban nãy, cũng đủ thấy người này có hành động táo bạo và chủ động đến nhường nào.