Chương 6

Vừa dứt lời, trận pháp màu đỏ liền tỏa ra một luồng sáng đỏ thẫm.

Thương Trừng nhìn chằm chằm vào vầng sáng rực rỡ ấy, không hề rời mắt.

Ngay sau đó, ánh sáng tan đi, một bóng người xuất hiện trước mặt cậu.

Người nọ cao hơn Thương Trừng khoảng một cái đầu rưỡi, vai rộng lưng thẳng, trên người mặc một bộ quân phục vừa vặn. Mái tóc đen như thác đổ dài tới tận eo, đuôi tóc khẽ lay động.

Gương mặt anh có đường nét sắc sảo, hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng, một vẻ ngoài cực kỳ có tính công kích.

Đồng tử của anh lại có hình chữ thập và màu vàng rực ánh đỏ không giống con người. Trên đầu mọc một cặp sừng đen dài khoảng 20 cm, bề mặt còn phủ một lớp vảy đen, lấp lánh ánh sáng ngũ sắc dưới ánh đèn.

Sau lưng anh còn có một cái đuôi đen dài, mềm mượt, trông cũng phải dài đến mét rưỡi…

Thương Trừng ngạc nhiên mở to đôi mắt đen láy, ngay sau đó, ánh mắt cậu trở nên vô cùng rạng rỡ.

Thế mà lại triệu hồi ra được dị tộc.

Nhìn cặp sừng xinh đẹp này xem, nhìn cái đuôi mềm mại này xem, nhìn bộ móng vuốt sắc bén này xem.

Anh thật đẹp.

Ở thế giới Tây Á Tây cũng có không ít dị tộc, Thương Trừng đều có thiện cảm rất cao với họ.

Cho dù là tộc Người Khổng Lồ quá mức cường tráng trong mắt người khác, hay là tộc Vu Yêu có ngoại hình không phù hợp thẩm mỹ của con người, hay thậm chí là tộc Vong Linh chỉ có xương không có thịt, Thương Trừng đều cảm thấy họ có những đặc điểm rất riêng và cậu vô cùng thích thú.

Thật ra Thương Trừng yêu thích các dị tộc hơn là con người.

Thương Trừng bước đến trước mặt người kia, cậu nhìn anh bằng ánh mắt đầy tò mò và thân thiện hỏi: “Tôi có thể sờ sừng của anh được không?”

Người kia nhíu mày, im lặng.

Thương Trừng thấy dường như đối phương không muốn, bèn nhỏ giọng nói: “Sừng không được thì… sờ đuôi cũng được.”

Vốn dĩ Hi Lí Mặc Tư đang chìm trong một khoảng không hỗn loạn. Suy nghĩ của anh mờ mịt, ý thức mơ hồ, toàn thân không còn cảm giác.

Để dẫn dắt tinh vực Thương Lam giành chiến thắng trong cuộc chiến Linh Văn toàn tinh vực, anh đã bị tộc Tịch Lạp dùng một loại Linh Văn không rõ làm tổn thương đến tận tinh thần. Linh hồn cũng vì thế mà suy yếu, có lẽ sẽ không sống được bao lâu nữa.

Hi Lí Mặc Tư không hề sợ hãi cái chết.

Ngay từ ngày quyết định gia nhập quân đội, anh đã xác định sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và hy sinh trên chiến trường.