Vì vậy, cậu ta cũng không cần phải tồn tại nữa.
Mang theo những suy nghĩ tiêu cực đó, lại bị thêm một vài chuyện kích động, nguyên chủ đã sốt cao mê mang rồi mất đi ý thức, tạo cơ hội cho Đại pháp sư Thương Trừng nhập vào.
Thương Trừng biết ma pháp là vô biên và có khả năng vô hạn.
Mặc dù lúc này cậu vẫn còn rất nhiều thắc mắc, nhưng vị Đại pháp sư Cấm Chú có trái tim rộng lớn này đã chấp nhận sự thật rằng mình đã đến một thế giới xa lạ và trở thành một người xa lạ.
Thương Trừng đứng dậy vào phòng tắm rửa mặt, tiện thể xem thử vị “Thương Trừng” này trông như thế nào.
“Ngoài sắc mặt hơi kém và người hơi gầy ra thì gần như giống hệt mình lúc 18 tuổi.”
Người trong gương có đôi mắt đen với đuôi mắt hơi xếch lên, khóe mắt phải còn có một nốt ruồi khiến đôi mắt trông vô cùng quyến rũ. Nhưng ánh mắt cậu quá sáng, tựa như cực quang rạch phá màn đêm vĩnh cửu, làm giảm bớt đi cảm giác mong manh dễ vỡ mà đôi mắt xinh đẹp này mang lại.
Cậu có sống mũi cao thẳng nhưng đầu mũi lại nhỏ nhắn, đôi môi mỏng có màu rất nhạt, kết hợp với khuôn mặt gầy gò không có nhiều thịt, tạo cảm giác vô cùng yếu ớt và xanh xao.
Tuy trông có hơi yếu ớt thật, nhưng thấy ngoại hình của mình không có thay đổi gì lớn, Thương Trừng vẫn rất hài lòng.
Cậu quay lại phòng ngủ, đánh giá căn phòng một lượt.
Căn phòng sạch sẽ gọn gàng, nhưng cũng có phần sơ sài.
Nội thất trong phòng chỉ có một chiếc giường, một tủ quần áo, một chiếc tủ thấp, một bộ bàn ghế và một tấm thảm giả lông thú màu xám trắng trải trên sàn. Ngoài ra không còn gì khác.
Tất cả đồ đạc đều làm bằng kim loại màu trắng, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Ngay cả sàn nhà cũng được làm bằng kim loại tổng hợp, cũng có màu trắng lạnh.
Phong cách trang trí kim loại lạnh lẽo thế này… cứ khiến Thương Trừng có cảm giác như đang ở tù.
Thương Trừng đi chân trần trên sàn, ui… lạnh quá.
Cậu lại giẫm lên tấm thảm lông, a… rát chân.
Thương Trừng lại lần lượt chê bai những món đồ đạc khác.
Giường không đủ mềm, tủ không đủ lớn, tủ quần áo không đủ đẹp đẽ, bàn ghế quá sơ sài, trên bàn thậm chí còn chẳng có đồ ăn vặt.
Đánh giá tệ, tất cả đều tệ.
Vốn đã quen với lối sống xa hoa của một Đại pháp sư Cấm Chú, Thương Trừng hoàn toàn không thể thích nghi nổi với phong cách quá đỗi mộc mạc và lạnh lẽo của hành tinh Mặt Trời Lặn.