Chương 3

May mắn thay, pháp sư là một nghề có khả năng tiếp nhận thông tin phức tạp cực tốt, nên chút ký ức này đối với Thương Trừng cũng chẳng là gì.

Thương Trừng lướt ngón tay trên tấm đệm không mấy mịn màng, rồi túm lấy một góc chăn.

“Không thể nào? Mình… xuyên không rồi sao?”

Thì ra Thương Trừng vốn là Đại pháp sư Cấm Chú trẻ tuổi nhất của đại lục Tây Á Tây. Năm 22 tuổi, cậu đã nắm vững bốn hệ nguyên tố cấm chú, trở thành pháp sư tài năng nhất và cũng không ai dám động vào nhất trên toàn đại lục.

Vốn dĩ Thương Trừng đang nghiên cứu một loại cấm chú hệ sấm sét, pháp thuật phát triển từ hệ phong, nào ngờ lại sơ xuất bị sét đánh trúng. Lúc tỉnh lại thì đã đến cái nơi gọi là tinh vực Thương Lam này, trở thành một người khác cũng tên là Thương Trừng.

“Khoan đã… Sao pháp thuật hệ sấm sét lại có thể gây ra xuyên không được chứ? Tại sao linh hồn của mình lại xuất hiện trong cơ thể này? Giữa chúng ta có mối liên hệ gì sao? Không lẽ là vì tên của chúng ta có cùng ý nghĩa… Vậy linh hồn của cơ thể này đã đi đâu rồi? Hệ ma pháp linh hồn mình mới chỉ học được chút cơ bản thôi mà…”

Với tinh thần ham học hỏi của một Đại pháp sư Cấm Chú, hết câu hỏi này đến câu hỏi khác nhảy ra trong đầu Thương Trừng, những dấu chấm hỏi trên đầu cậu ngày một chồng chất.

Cuối cùng, Thương Trừng vò đầu bứt tai, làm cho mái tóc đen của mình càng thêm rối bù.

“Thôi kệ, không nghĩ nữa. Trước tiên phải sống sót rồi khôi phục ma lực đã.”

Với chút ma lực ít ỏi như hạt mưa này, Thương Trừng chẳng làm được gì cả.

Đại pháp sư Cấm Chú vô cùng phiền muộn.

Từ trong ký ức cậu biết được rằng, tuy nguyên chủ Thương Trừng là Ngũ hoàng tử của tinh vực Thương Lam, đáng lẽ phải có địa vị rất cao. Nhưng vì từ nhỏ cậu ta đã mắc bệnh di truyền, không chỉ ốm yếu mà còn là một người bình thường không thể thức tỉnh, nên từ khi sinh ra nguyên chủ đã bị phụ hoàng ghẻ lạnh, bị người hầu tùy ý chửi mắng, bị các hoàng huynh đánh đập, nhốt vào phòng tối, ném xuống hồ nước…

Tóm lại, ngay từ nhỏ Thương Trừng của thế giới này đã sống không bằng chết, sớm đã có ý định tự vẫn.

Mấy ngày trước, sau khi tròn 18 tuổi, cậu ta bị Bệ hạ điều đến hành tinh biên giới Mặt Trời Lặn. Chuyện này chẳng khác nào một hình thức lưu đày trá hình.

Thế là tia hy vọng cuối cùng trong lòng Thương Trừng cũng bị dập tắt.

Cậu ta đã bị ruồng bỏ, không ai thích cậu ta, không ai cần cậu ta.