Nhưng tài nguyên ở đây có hạn, Thương Trừng có thể uống được một ly nước đường thế này đã là mãn nguyện lắm rồi.
Uống hết ly nước đường, Thương Trừng cảm thấy hơi buồn ngủ.
Cơ thể cậu vẫn còn khá yếu nên cần phải nghỉ ngơi nhiều.
“Tôi mệt rồi, đi nghỉ trước đây, có chuyện gì thì ngày mai hẵng tìm tôi.”
Nói rồi, Thương Trừng đi lên lầu.
Trong lúc Thương Trừng uống nước, Philip đảm đang đã lập tức thay một bộ chăn ga gối đệm mới trong phòng ngủ, chất liệu vô cùng mềm mại.
Phòng tắm cũng đã được xả đầy nước nóng, nhỏ thêm vài giọt tinh dầu thực vật thơm dịu.
Thương Trừng không nghĩ nhiều, cậu cởi sạch quần áo và ngâm mình vào bồn tắm. Dưới hơi nước mờ ảo, gò má cậu dần ửng lên một màu hồng nhạt.
Hi Lí Mặc Tư vốn định hỏi Thương Trừng về Linh Văn không khí vừa rồi, nhưng nào ngờ Thương Trừng vừa vào phòng đã bắt đầu cởi đồ, tấm lưng ngọc ngà cứ thế lồ lộ ra trước mắt anh.
Khung xương của Thương Trừng rất nhỏ, thân hình mảnh mai, khi cậu cởϊ qυầи áo ra trông cậu có một vẻ đẹp khá tinh tế.
Vòng eo rất nhỏ, Hi Lí Mặc Tư cảm thấy một tay anh là có thể ôm trọn. Chưa kể làn da của cậu còn đẹp đến khó tin, vừa trắng vừa mịn…
Hi Lí Mặc Tư theo phản xạ nhắm mắt lại, không nhìn Thương Trừng nữa.
Rõ ràng khi ở trong quân đội, lúc tắm rửa anh đã thấy không ít thân thể trần trụi của người khác, nhưng… Thương Trừng lại không giống.
Thương Trừng khởi động nút mát-xa của bồn tắm, toàn thân được dòng nước xoa bóp nhè nhẹ, cậu cũng phát ra những tiếng rêи ɾỉ thoải mái.
Ừm… cái này còn tốt hơn cả đồ ở đại lục Tây Á Tây.
Đánh giá tốt!
Ngâm mình một lúc, Thương Trừng mới nhớ ra, từ nãy đến giờ vẫn không thấy vị Anh linh mà cậu vừa triệu hồi đâu.
“Mặc, anh có ở đó không?”
Hi Lí Mặc Tư đứng ngoài cửa đáp: “Có.”
“Sao anh lại đứng ngoài cửa? Tôi còn tưởng vì tôi cung cấp năng lượng không đủ nên anh đã quay về rồi chứ.”
Hi Lí Mặc Tư im lặng một lúc rồi trả lời: “Không tiện.”
Thương Trừng suy nghĩ một lát mới hiểu ra cái “không tiện” mà Hi Lí Mặc Tư nói là gì. Anh đang cố ý né tránh vì tình huống “trần như nhộng” đơn phương này.
Thương Trừng chẳng thấy ngại ngùng gì về việc bị nhìn thấy cơ thể, đều là đàn ông cả mà, có gì phải để ý chứ.
Thương Trừng cười khẽ một tiếng: “Không ngờ anh cũng nghiêm túc phết nhỉ.”
Hi Lí Mặc Tư khẽ nhíu mày.
“Đây là phép lịch sự cơ bản.”
“Ừ ừ ừ, anh nói đúng, lịch sự.”