Đương nhiên cũng có một số người sau khi thức tỉnh không có hứng thú với chiến đấu hay Linh Văn, họ sẽ gia nhập vào các ngành nghề khác và trở thành những nhân vật xuất sắc trong lĩnh vực đó.
Thân là một hoàng tử có quyền thừa kế của tinh vực Thương Lam, người đó phải sở hữu thực lực hơn người mới có thể khiến dân chúng phục tùng. Thế nên Thương Trừng, người từ nhỏ đã bị xác định là không thể thức tỉnh, tất nhiên sẽ bị mọi người coi thường và ghét bỏ.
Giờ phút này, bên trong phòng ngủ tối tăm của dinh thự trung tâm trên hành tinh Mặt Trời Lặn, Thương Trừng vẫn đang nhắm chặt hai mắt ngủ say sưa.
Mái tóc đen của cậu rối bù, làn da trắng bệch không một chút sức sống, toát lên một vẻ bệnh tật và yếu ớt. Đôi môi nhợt nhạt hé mở, hơi thở mong manh đến mức dường như có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.
Thương Trừng đột nhiên đau đớn rên khẽ một tiếng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chẳng mấy chốc đã làm ướt đẫm toàn thân cậu.
“Đau quá…”
Một ngôn ngữ xa lạ phát ra từ miệng Thương Trừng, mang theo vần điệu kỳ lạ.
Mãi đến khi cơn đau dịu đi và hơi thở cũng dần ổn định lại, một đôi mắt đen tuyệt đẹp bất ngờ mở ra.
Đó là một màu đen thuần khiết như đá vỏ chai, sâu không thấy đáy nhưng lại điểm xuyết những tia sáng lấp lánh.
Một luồng khí xoáy nhỏ đột ngột hình thành trong căn phòng lặng gió, vù vù thổi bay mái tóc đen lấm tấm mồ hôi của cậu.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, luồng khí xoáy đã biến mất không dấu vết và đôi mắt rực rỡ kia cũng khép lại.
Khi cậu mở mắt ra lần nữa, đôi mắt vẫn giữ một màu đen tuyền, nhưng ánh sáng lấp lánh ban nãy đã biến thành vẻ trong trẻo, xen lẫn chút tò mò và hoang mang.
“Đây… Đây là đâu?”
Ngôn ngữ xa lạ đột ngột chuyển thành thứ tiếng phổ thông của tinh vực Thương Lam, khiến chính Thương Trừng cũng phải giật mình.
Cậu vô thức giơ tay lên, định vẽ một pháp thuật “Điều tra” vào không trung, nhưng ánh sáng màu xanh huỳnh quang tuyệt đẹp chỉ vừa lóe lên ở đầu ngón tay đã vội tắt ngấm.
Thương Trừng lại thử ngưng tụ, rồi lại tiêu tan.
Thử lại lần nữa, vẫn tiêu tan.
Thương Trừng nghiêng đầu.
Ma lực của cậu đâu rồi!
Ma lực của một Đại pháp sư Cấm Chú như cậu đâu rồi?
Tại sao chỉ còn lại một tí tẹo thế này?
Thương Trừng hoang mang.
Thương Trừng xù lông.
Thương Trừng gào thét trong lòng.
Đúng lúc này, một luồng ký ức khổng lồ ùa vào trong đầu của Thương Trừng.