Tâm trạng của Thương Trừng lập tức vui vẻ hẳn lên, cậu rút lại bàn chân đang đạp trên lưng Simon về.
“Phiên chợ mấy ngày tới phải tổ chức cho tốt, đừng làm tôi thất vọng.”
Simon lập tức nịnh nọt: “Vâng, vâng, tôi tuyệt đối sẽ không làm ngài thất vọng.”
“Cút đi!”
Simon như được ân xá, hắn vội vàng bò lê lết rời khỏi dinh thự trung tâm.
Hắn không ngờ mình chỉ định đến để mua lại dinh thự trung tâm với giá rẻ mạt, nào ngờ… nào ngờ suýt nữa thì mất cả cái mạng nhỏ.
Thật đáng sợ.
Rốt cuộc là kẻ nào đã nói Ngũ hoàng tử là đồ vô dụng!
Đây chẳng phải là hại hắn sao?
Hắn phải làm việc cho Ngũ hoàng tử thật tốt. Trong hợp đồng bán thân không hề có điều khoản “người chủ không được tùy ý gϊếŧ chết người làm thuê”.
Nói cách khác, chỉ cần một chút sơ xuất nhỏ thì hắn cũng có thể bị chém bay đầu!
Simon căng thẳng như chuẩn bị ra trận vậy, hắn thầm thề trong lòng: [Phiên chợ tới nhất định phải tổ chức cho tốt! Mình không muốn mất đầu đâu…]
Sau khi Simon đi, Thương Trừng chuyển cho quản gia 5 triệu Tinh tệ làm chi phí sinh hoạt hàng ngày.
“Philip, trang hoàng lại dinh thự một chút, trên lầu hai dọn cho tôi một phòng sách. Tiện thể mua giúp tôi một ít thức ăn, tôi không muốn ăn dung dịch dinh dưỡng nữa.”
Quản gia Philip vô cùng ngạc nhiên trước sức mạnh bí ẩn của Thương Trừng, nhưng ông đã lập tức lấy lại bình tĩnh.
Ông là một quản gia, chủ nhân mà mình phục vụ càng lợi hại thì ông càng nên vui mừng và tự hào.
Còn những chuyện khác, một quản gia thông minh sẽ không hỏi nhiều.
Philip nở một nụ cười quản gia tiêu chuẩn: “Ngày mai tôi sẽ dọn dẹp xong phòng cho ngài. Có điều… Tất cả giao dịch trên hành tinh Mặt Trời Lặn đều thông qua thương hội, e rằng tháng này hội trưởng Simon cũng không mang theo hàng hóa thực phẩm. Ngài muốn ăn đồ ăn… Có lẽ phải đợi thêm một tháng nữa.”
Cái gì?
Cậu còn phải ăn thứ dung dịch dinh dưỡng vừa khó ăn vừa ghê tởm đó thêm một tháng nữa ư?
Cậu sắp chết đói thật rồi.
Vẻ mặt Thương Trừng như không còn gì để luyến tiếc, ánh mắt cũng u ám đi nhiều.
“Thôi được rồi… Vậy trước tiên cho tôi một ly nước đường đi…”
Thương Trừng uể oải nói.
Chưa đầy 30 giây sau, Thương Trừng cầm ly nước đường ấm nhấp từng ngụm nhỏ, dần dần lấy lại được chút tinh thần.
Nước đường được pha từ đường trắng và nước, hương vị kém xa nước mật ong, trà sữa và trà trái cây mà Thương Trừng từng uống.