Chuyện này đã khiến cho vị Đại pháp sư Cấm Chú từng có ma lực dồi dào cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cậu lạnh lùng bước đến trước mặt Simon, nhặt khẩu súng rơi trên đất lên.
Một chân cậu đạp lên ngực Simon, một tay dí súng vào bên trán hắn.
Thương Trừng nhìn xuống từ trên cao: “Cướp đây.”
Hi Lí Mặc Tư nhìn ngón tay Thương Trừng lướt trong không trung, nhìn gió hóa thành lưỡi dao sắc lẹm. Với tốc độ không ai kịp phản ứng, nó đã rạch hai vết thương trên người Simon.
Anh cũng thấy Thương Trừng thản nhiên thốt ra những lời đe dọa như “Cướp đây” với vẻ mặt lạnh lùng.
Kinh ngạc.
Hoàn toàn không hiểu nổi.
Một sự hoang mang không lời giải đáp.
Thương Trừng, kẻ không thể thức tỉnh trong lời đồn… lại là một Linh Văn Sư ư?
Và mấy luồng gió vừa rồi… là Linh Văn sao?
Linh Văn được tạo ra từ không khí sao?
Hi Lí Mặc Tư vốn là một người lạnh nhạt, nhưng giờ đây toàn bộ tâm trí anh đều đã bị con người tên Thương Trừng này lấp đầy.
Giống như một làn sương tím huyền bí lởn vởn trong lòng Hi Lí Mặc Tư, vừa mờ ảo lại vừa không chân thực.
Ấn tượng của Hi Lí Mặc Tư về Thương Trừng đã thay đổi, từ một Ngũ hoàng tử xinh đẹp nhưng vô dụng, trở thành một Ngũ hoàng tử bí ẩn và nông nổi.
Đôi mắt màu đỏ ánh kim của anh cứ thế nhìn thẳng vào Thương Trừng đang “thực hiện vụ cướp”.
Tư thế của cậu rất kiêu ngạo, toát ra khí chất của kẻ bề trên từ trong xương tủy, nào còn chút dáng vẻ của một kẻ “vô dụng” và “yếu đuối”.
Thật sự… vô cùng bất ngờ.
Hi Lí Mặc Tư chỉ liếc nhìn thêm vài giây rồi thu lại ánh mắt.
Anh lên tiếng nhắc nhở: [Cậu cầm súng ngược rồi.]
Nghe vậy thì Thương Trừng lập tức xoay khẩu súng lại, cậu cũng chẳng thấy ngại ngùng gì.
[Nghiệp vụ không thành thạo, ngại quá.]
Simon không hề thấy Thương Trừng cầm súng ngược.
Hắn chỉ cảm nhận được một thứ vũ khí kim loại lạnh lẽo đang dí vào bên trán mình, chỉ cần ngón tay Thương Trừng khẽ bóp cò là cái mạng nhỏ của hắn sẽ đi tong!
Simon gào khóc xin tha: “Cướp… cho ngài cướp hết. Toàn bộ tài sản của tôi đều cho ngài hết, tôi chuyển khoản cho ngài ngay bây giờ! Cầu xin ngài đừng gϊếŧ tôi, tôi sai rồi thưa ngài…”
Thương Trừng chơi xấu dùng họng súng gõ nhẹ vào đầu Simon, phát ra tiếng “cốc cốc”.
“Nhưng vừa rồi ông đã đối xử với tôi như vậy. Không gϊếŧ ông thì tôi thấy trong lòng không thoải mái, phải làm sao bây giờ…”
“Đừng… đừng gϊếŧ tôi. Tôi dập đầu lạy ngài.”
Nói rồi, Simon bò rạp trên đất, trán liên tục đập mạnh xuống sàn.