Thương Trừng cúi đầu, im lặng không nói.
Ánh đèn rọi xuống hàng mi dài của cậu, phủ lên mí mắt dưới một lớp bóng mờ, tô vẽ thêm cho cậu một vẻ mông lung, khó đoán.
Dáng vẻ này khiến Simon có một thoáng rung động, nhưng cũng chỉ là thoáng qua.
Hắn là một kẻ hám tiền chính hiệu!
Nhưng mà… người ta đều nói Ngũ hoàng tử là một kẻ vô dụng xinh đẹp, chỉ được cái mã.
Quả nhiên lời đồn cũng có lý do.
Thương Trừng nghiêng đầu liếc mắt qua Simon, giọng nói thờ ơ: “Ồ… Vậy à…”
Simon nhíu mày.
Hắn có cảm giác Ngũ hoàng tử mong manh và yếu đuối trong truyền thuyết dường như đã thay đổi rồi.
Ít nhất là vào lúc này, lẽ ra cậu phải tức đến run lẩy bẩy, không nói nên lời mới đúng, chứ không phải bình tĩnh không một chút cảm xúc như thế này.
Nhưng Ngũ hoàng tử thay đổi thì đã sao?
Một người bình thường không thể thức tỉnh thì có thể gây ra sóng gió gì chứ?
Simon gạt bỏ nghi ngờ trong lòng, tiếp tục uy hϊếp: “Ngài suy nghĩ thế nào rồi? Ngài cũng không muốn vừa mới nhậm chức đã để cho cư dân của mình chết đói đúng không? Ngài chỉ cần trả một cái giá không đáng kể là có thể nhận được một triệu Tinh tệ, như vậy rất hời cho ngài rồi.”
Thương Trừng ngước mắt lên mỉm cười, đôi mắt cong cong: “Tôi từ chối.”
“Ngài đừng có được voi đòi tiên!”
Nói rồi, Simon không thèm quan tâm nữa mà rút súng ra, chĩa họng súng đen ngòm vào Thương Trừng.
“Ngũ hoàng tử xem cho kỹ đây! Khẩu súng của tôi là súng điện từ M121, nằm trong top 20 vũ khí có sát thương cao nhất toàn tinh vực Thương Lam, trên đó còn được gắn Linh Văn Chính Xác, Tăng Tốc và Tụ Năng cấp B, một phát có thể xuyên thủng tấm thép dày năm mét. Chắc ngài chưa từng thấy bản Linh Văn và vũ khí nóng cao cấp như vậy đâu nhỉ?”
Bị người ta chĩa súng vào người nhưng Thương Trừng không hề hoảng sợ, cậu gật gật đầu: “Đúng là chưa thấy bao giờ.”
Súng điện từ là cái gì? Văn này văn nọ cấp B là cái gì?
Tuy Thương Trừng vừa mới đến tinh vực Thương Lam đã có được ký ức, nhưng nguyên chủ không hiểu biết về những thứ này nên cậu cũng chẳng biết gì nhiều.
Đây là vũ khí của thế giới này sao? Trông cũng nhỏ gọn đấy.
Không biết so với ma pháp và vũ khí luyện kim thì cái nào lợi hại hơn.
Hi Lí Mặc Tư nhắc nhở: [Một phát súng của hắn có thể phá hủy hơn nửa dinh thự này. Nhưng hắn quá kiêu ngạo, toàn thân đều là sơ hở. Cậu có thể xông lên dùng đầu gối đá vào chân hắn, sau đó tấn công cổ tay rồi khống chế hắn.]