Chương 14

500.000 Tinh tệ chỉ đủ mua một căn nhà bình thường rộng khoảng 100 mét vuông trên hành tinh Mặt Trời Lặn. Trong khi đó, dinh thự trung tâm chiếm một diện tích lên tới 1300 mét vuông, lại còn là biểu tượng quyền lực của Quan chấp chính, sao chỉ đáng giá 500.000 được?

Hành động này của Simon rõ ràng là đang lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ép mua ép bán!

Thế là nguyên chủ đã bị tức đến mức tái phát bệnh cũ, sốt cao và hoàn toàn mất hết hy vọng vào cuộc sống này.

Giờ đây, Simon lại tiếp tục lặp lại chuyện cũ.

“Nếu ngài cảm thấy 500.000 là quá ít, vậy tôi sẽ thêm một chút nữa. Một triệu Tinh tệ, ngài thấy thế nào? Ngài cũng biết đấy, kinh tế của hành tinh Mặt Trời Lặn không tốt lắm, một triệu này ngài có thể dùng để bù vào lỗ hổng tài chính, lại có thể giải quyết được tình hình cấp bách trước mắt. Tôi thấy rất hợp lý, ngài thật sự nên suy nghĩ kỹ. Dù sao thì ngoài tôi ra, cũng chẳng có ai mang lại thu nhập cho ngài đâu.”

Quản gia Philip lớn tiếng: “Câm miệng, hội trưởng Simon, cái giá ngài đưa ra hoàn toàn không hợp lý.”

Lần trước khi Simon đến gặp Thương Trừng, Philip đang bận sắp xếp tài liệu của hành tinh nên không có mặt bên cạnh cậu.

Ông nào biết Simon lại dám đưa ra một giao dịch vi phạm giá cả thị trường như vậy với Thương Trừng.

500.000 rồi một triệu mà đòi mua đứt dinh thự trung tâm, đây chính là hành vi cướp bóc trắng trợn!

Simon hoàn toàn không thèm để Philip vào mắt.

Hắn đã điều tra rồi, lão quản gia này chẳng qua chỉ là một Linh Chiến Sư cấp C, lại còn là một kẻ tàn tật mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) với chiến đấu.

Còn Simon hắn là một Linh Chiến Sư cấp B, bên người lúc nào cũng mang theo vô số bản Linh Văn cao cấp.

Simon cảm thấy mình hoàn toàn có thể nghênh ngang đi lại trên hành tinh Mặt Trời Lặn này. Cái gì mà Quan chấp chính, cái gì mà Ngũ hoàng tử, trong mắt hắn đều không đáng nhắc tới.

Dù sao thì tinh vực Thương Lam cũng tôn thờ quy luật kẻ mạnh là kẻ có lý.

Simon dùng bàn tay thô kệch đẩy mạnh Philip sang một bên. Trong lúc di chuyển, đống trang sức trên người hắn chạm vào nhau phát ra tiếng leng keng.

Philip không kịp đề phòng nên bị ngã sõng soài trên mặt đất.

Mặt của Simon tối sầm, hắn uy hϊếp Thương Trừng: “Quan chấp chính, sự kiên nhẫn của tôi có hạn thôi. Bỏ lỡ hôm nay thì sau này ngài đừng mong thương hội Hùng Sư ghé qua hành tinh Mặt Trời Lặn nữa! Cũng sẽ không có thương hội nào khác đến đây đâu! Một triệu đã là cái giá cao nhất tôi đưa ra vì nể mặt ngài là hoàng tử rồi. Nếu là người khác, một xu tôi cũng không thêm.”