“Ngũ hoàng tử thân mến, Quan chấp chính mới nhậm chức, ngài đã suy nghĩ đến đâu rồi? Chỉ cần ngài bán tòa dinh thự trung tâm này cho tôi, thương hội Hùng Sư chúng tôi sẽ giảm 10% giá trị hàng hóa cho ngài. Vụ mua bán này rất hời, ngài thật sự không suy xét một chút nào sao?”
Một người đàn ông bụng phệ, dáng người lùn tịt đang đứng ở cửa cười ha hả, trong ánh mắt hắn tràn đầy sự tính toán.
Hắn đeo đầy trang sức lộng lẫy, toàn thân toát ra mùi của một tên khoe giàu. Mười ngón tay mập mạp đeo đến hai mươi chiếc nhẫn, mỗi chiếc đều được khảm một viên đá quý to như trứng bồ câu, như thể sợ người khác không biết hắn giàu có đến mức nào.
Thương Trừng không hề bất mãn vì có kẻ xâm nhập, mà ngược lại, mắt cậu còn sáng rực lên.
[Mặc, tôi có thể cướp hắn không?]
Giọng của Thương Trừng cũng trở nên vui vẻ hơn.
…
Mặt Trời Lặn là một hành tinh biên giới không có tuyến vận chuyển đường biển, vì vậy cũng chẳng có dịch vụ chuyển phát nhanh liên hành tinh nào ra hồn.
Việc mua bán trên hành tinh này, một phần nhỏ dựa vào việc trao đổi giữa các cư dân, còn phần lớn phụ thuộc vào các thương hội liên hành tinh ghé qua.
Nếu không có thương hội nào cập bến hành tinh Mặt Trời Lặn thì sẽ không có hàng hóa để bán. Khi đó, sự thiếu hụt các nhu yếu phẩm và dung dịch dinh dưỡng sẽ khiến cho cuộc sống của cư dân nơi đây càng thêm khó khăn.
Quan chấp chính tiền nhiệm đã phải tốn rất nhiều tiền của để các đội tàu vận chuyển hàng hóa của thương hội chịu dừng chân tại hành tinh Mặt Trời Lặn.
Vị khách không mời mà đến này tên là Simon Ryan, là hội trưởng chi nhánh của thương hội Hùng Sư, quản lý tuyến đường thương mại giữa các hành tinh biên giới với các hành tinh cấp ba trong tinh vực Thương Lam.
Đồng thời, hắn cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến Thương Trừng vừa mới nhậm chức đã mất hết hy vọng vào tương lai.
Lý do… là vì Simon muốn ép nguyên chủ bán dinh thự trung tâm của hành tinh Mặt Trời Lặn, một trong những biểu tượng quyền lực của Quan chấp chính.
Hành tinh Mặt Trời Lặn rất nghèo, nhưng lại rất cần các vật dụng thiết yếu hàng ngày và thuốc men cho người dân.
Khi không có tiền, Quan chấp chính có thể dùng các phương thức khác để thanh toán, ví dụ như thế chấp nhà cửa. Phương thức giao dịch như vậy không hề hiếm thấy trong tinh vực Thương Lam.
Nguyên chủ vốn đã định đồng ý vì cậu ta thật sự rất thiếu tiền.
Nhưng… Simon lại chỉ đưa ra mức giá thế chấp là 500.000 Tinh tệ.