Vì quá khó uống nên giọng của Thương Trừng cũng thay đổi: “Tôi thích đồ ăn hơn.”
Philip tỏ vẻ khó xử: “Nhưng thưa ngài, tình hình tài chính của chúng ta không đủ để ăn thức ăn đâu ạ.”
Thương Trừng: “Vậy được rồi… Trước tiên đưa báo cáo tài chính cho tôi xem.”
“Vâng.”
Thương Trừng nhận lấy báo cáo tài chính, sau khi liếc qua một lượt, cậu có một cái nhìn sâu sắc hơn về sự nghèo nàn của hành tinh Mặt Trời Lặn.
Tình hình tài chính năm nay là âm 16,9 triệu Tinh tệ.
Đúng vậy, tình hình tài chính của hành tinh Mặt Trời Lặn cho đến nay vẫn là số âm.
Là một hành tinh biên giới, Mặt Trời Lặn không có tài nguyên gì để mua bán, cũng không có du khách đến để đóng góp thu nhập. Toàn bộ nguồn thu tài chính của hành tinh đều đến từ tiền thuế của cư dân.
Nhưng dân số thường trú của Mặt Trời Lặn chưa đến 50.000 người, trong đó phần lớn lại là người già yếu và bệnh tật. Họ không những được miễn thuế mà còn được nhận trợ cấp, điều này khiến cho phần lớn khoản thu nhập ít ỏi hàng năm của hành tinh đều dùng vào việc trợ cấp, gần như không còn dư.
Thương Trừng cúi mắt, não bộ vận hành hết công suất.
Tuy cậu không giỏi kinh doanh nhưng vẫn biết cách kiếm tiền.
Hoặc là bán đặc sản quý hiếm độc quyền.
Ví dụ như những cuộn giấy ma pháp trước đây, vì chỉ có pháp sư cấp Đại pháp sư trở lên mới có thể chế tạo, nên một cuộn Rồng Lửa cao cấp có thể bán được tới 600 đồng vàng.
Phải biết rằng, thu nhập một năm của một gia đình ba người ở các thành phố lớn cũng chỉ khoảng 30 đến 50 đồng vàng.
Nếu không có đặc sản để bán, vậy thì có thể đi cướp bóc hang ổ của kẻ xấu, tịch thu gia sản.
Thương Trừng đã từng lập đội quét sạch không ít hang ổ của các vu sư dị đoan, lần nào cũng kiếm được bộn tiền.
Nghĩ vậy, Thương Trừng liền hỏi Hi Lí Mặc Tư trong đầu, một phương thức mà chỉ hai người trong khế ước mới có thể nghe thấy.
[Mặc này, bây giờ tôi đi cướp bóc tinh tặc (cướp vũ trụ) được không? Cách đó kiếm tiền nhanh nhất.]
Hi Lí Mặc Tư vốn nghĩ Thương Trừng sẽ dùng thủ đoạn chính đáng để kiếm tiền, nghe vậy thì sững sờ một lúc, sau đó anh mới cẩn thận cân nhắc tính khả thi của việc này.
[Cậu không có chiến hạm, không làm được.]
[Vậy thì kiếm tiền thế nào đây? Tôi sắp chết đói rồi. Không có ai để tôi cướp bóc sao? Có người tốt bụng nào đi qua đây không?]
Ngay lúc Thương Trừng đang vô cùng rầu rĩ, cửa chính của dinh thự bị người ta đẩy mạnh ra.