Chương 11

Thương Trừng lắc đầu: “Không cần đâu, cơ thể tôi, tôi tự biết mà.”

Sau khi cậu nhập vào, cơ thể của nguyên chủ đã bắt đầu được linh hồn của cậu cải tạo từ từ.

Đi khám bác sĩ ư? Không được.

Lỡ bị lộ thì phải làm sao?

Cậu không muốn đâu.

Philip do dự.

Thân thể của Thương Trừng trông rất yếu, hơn nữa nghe nói cậu còn mắc bệnh di truyền, chỉ cần một chút sơ xuất thôi là có thể phát bệnh ngay.

Chuyện này… không thể không khám được!

Philip còn định khuyên thêm, nhưng khi đối diện với đôi mắt đen hơi xếch lên của Thương Trừng, những lời đến bên miệng ông lại không có cách nào nói ra được.

Đôi mắt đen sâu thẳm ấy đang chứa đựng ý cười, nhưng lại khiến Philip cảm giác được một cơn ớn lạnh không tên.

Ngay cả khi ở trong quân đội và đối mặt với huấn luyện viên của mình, Philip cũng chưa từng cảm thấy lạnh sống lưng như bây giờ.

Dường như Thương Trừng không giống với mấy ngày trước.

Cũng không giống với trong lời đồn.

Philip từ bỏ ý định khuyên nhủ: “Tôi hiểu rồi. Nhưng nếu ngài cảm thấy không khỏe ở đâu, xin hãy lập tức liên lạc với tôi, đừng tự mình chịu đựng.”

Thương Trừng hài lòng gật đầu: “Được.”

Philip dẫn Thương Trừng vào phòng ăn. Trên bàn ăn bày một hàng dung dịch dinh dưỡng với đủ loại hương vị, không có bóng dáng của bất kỳ món ăn nào khác.

Tất cả động thực vật trên tinh vực Thương Lam đều đã bị biến dị, bản thân chúng chứa năng lượng cực âm. Trước khi ăn cần dùng một phương pháp đặc biệt để chuyển đổi năng lượng cực âm thành cực dương, nếu không sẽ gây tổn hại cho cơ thể người.

Thiết bị xử lý năng lượng cực âm không hề rẻ, mà đầu chuyển đổi còn có giới hạn số lần sử dụng, dùng chưa đến năm lần đã hỏng, điều này khiến cho thực phẩm ở tinh vực Thương Lam vô cùng đắt đỏ.

Trong khi đó, một ống dung dịch dinh dưỡng nhỏ đã có thể đáp ứng đủ năng lượng và vitamin mà cơ thể cần trong nửa ngày, giá bán lại rẻ, nó là thực phẩm thay thế được mọi người vô cùng ưa chuộng.

Thương Trừng tò mò nhìn những ống dung dịch dinh dưỡng này, trước đây cậu chưa từng ăn thứ gì như vậy.

Cậu tùy ý chọn một ống vị nho rồi uống. Chất lỏng vừa vào khoang miệng, ngũ quan của cậu đã nhăn tít lại vì vị quá khó uống.

Dở tệ.

Đây là cái thứ quái quỷ gì vậy?

Người của tinh vực Thương Lam toàn ăn thứ này ư? Thật sự không chết người sao?

Thương Trừng cố nén cảm giác buồn nôn mà uống hết.

Philip để ý thấy vẻ mặt của Thương Trừng: “Xin hỏi có phải hương vị của dung dịch dinh dưỡng không hợp khẩu vị của ngài không? Ngài thích hương vị của thức ăn hơn ạ?”