Chương 42: Mặt trái của buff (2)

Cẩu* một ngày là một ngày. Biết đâu nàng lại cẩu đến tận cuối cùng thì sao?

Nhưng ngay khi nàng đang lặng lẽ an ủi bản thân, thì đêm tối lại giáng xuống một cú tát đau điếng...

Trong làn gió đêm phất qua mặt hồ, dưới bầu trời chi chít ánh sao, Tư Vân Phi vốn đang cuộn mình ngủ ngon lành trên chiếc đệm mềm mại bỗng giật mình tỉnh dậy vì cơn đau đột ngột.

Giống như cơn ác mộng của đêm qua, chẳng hề có dấu hiệu báo trước, nó sống lại một cách tàn nhẫn.

Tư Vân Phi cảm giác máu trong cơ thể mình như đang sôi trào, như bị thiêu đốt trong ngọn lửa rực cháy. Nhưng ngay khi cơn nóng bỏng kia lướt qua, cơ thể lại lập tức chìm vào băng hàn cực độ.

Cứ thế, từng đợt nóng lạnh luân phiên giày vò thân thể nàng, khiến toàn bộ huyết mạch như bị ép vắt kiệt, làm nàng run rẩy đến mức không thể khống chế.

Nhưng cơn đau không chỉ đến từ máu huyết, mà còn từ xương cốt và kinh mạch. Tựa như có vô số búa tạ đập xuống từng khớp xương, từng mạch máu.

Không phải là thứ đau đớn bén nhọn có thể hét lên rồi quên đi.

Mà là kiểu đau âm ỉ, dày vò đến mức khiến người ta chỉ có thể cuộn tròn trên mặt đất, vô lực nhúc nhích.

Trong cơn ý thức mơ hồ, Tư Vân Phi mơ hồ nghĩ...

Đêm qua có đau đến mức này không?

Rõ ràng đêm qua nàng cũng bị hắc khí quấn quanh, tại sao khi đó nàng không cảm nhận được nỗi đau kịch liệt này?

Là vì khi đó quá mức kh·iếp sợ và hoảng loạn?

Hay là tác dụng phụ của ma khí, đến tận bây giờ mới bùng nổ?

“… Cạc.”

Mẹ nó! Đau quá!

Tư Vân Phi co rúm trên chiếc đệm mềm mại, thân thể run rẩy, lắc lư.

Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, nàng chỉ có một suy nghĩ.

Nếu tồn tại phải chịu thống khổ như thế này…

Ông trời ngỗng à, làm ơn, để nàng đ·ã ch·ết đi cho rồi!



Cùng lúc đó, tại Cửu Trọng Sơn, trong tòa gác mái cao nhất.

Người nam nhân tóc dài lặng lẽ nằm trên giường, trên lớp đệm mềm mại chẳng kém gì của nàng.

Hắn mở mắt, ánh nhìn bình tĩnh xuyên qua nóc nhà, thẳng đến bầu trời đêm đen thẳm.

Hắn chỉ đơn giản là nằm yên nơi đó, không ngủ.

Nhưng thân thể thỉnh thoảng lại khẽ run. Những ngón tay siết chặt không một tiếng động. Mái tóc dài vương mồ hôi lạnh, đuôi mày vô thanh kết băng. Hắn đang chịu đựng cơn đau và giày vò như vô số đêm bình thường khác.

Mà thôi.

Hắn đã quen với đau đớn, quen với giá lạnh, quen với cơn cuồng bạo bất chợt ập đến.

Tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ chết trong những cơn tra tấn ấy, hoặc nếu không, cũng sẽ phát điên mà trở thành một ma đầu thực thụ, gieo rắc tai ương khắp nhân gian.

Nhưng vì cớ gì hắn phải thuận theo những gì bọn họ nghĩ?

Nam nhân lặng lẽ nhắm mắt, nằm yên trên giường.

Thần hồn bất diệt, hắn bất tử.

Hắn sẽ cứ như vậy mà tồn tại với trạng thái tỉnh táo, điên cuồng, trở thành ác mộng mà những kẻ kia vĩnh viễn không thể xua tan. Rồi sau đó, hắn sẽ đăng tiên.

Bất kể có phải chịu đựng thống khổ ra sao, bất kể cái giá phải trả có lớn nhường nào, hắn cũng nhất định phải tồn tại.

Sáng hôm sau, ngày 19 tháng Ba.

Hôm nay là ngày thứ mười sáu Tư Vân Phi bước vào thế giới này.

Nàng không được đánh thức bởi tiếng chim hót sớm mai, cũng chẳng thể tự nhiên tỉnh lại. Khi ý thức quay về, mặt trời đã lên cao.

Ánh nắng rọi xuống người, nàng khẽ run lên, hoàn toàn tỉnh táo.

Sau đó, cảm giác yếu ớt đến rã rời từ tận trong xương cốt mới dần dần ùa đến.

Tư Vân Phi thử nhảy xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất đã mềm nhũn, khiến nàng lăn thẳng xuống nền. Hít một hơi thật sâu, nàng nghĩ có khi nào mình đã phế rồi hay không, nhưng ngay lúc ấy, cảm giác máu huyết lưu thông trở lại, sức lực dần hồi phục, cơ thể như trở về trạng thái bình thường.

Nàng khẽ thở dài một tiếng.

"Cạc..."

Tư Vân Phi thử nhảy tại chỗ hai lần.

Rất tốt, nàng lại có sức lực.

Nhảy thêm hai lần nữa?

Cơ thể vẫn linh hoạt, bước chân vẫn nhẹ nhàng, tựa như cơn đau đớn kinh hoàng đêm qua chỉ là một giấc mộng thoáng qua, không hề để lại dấu vết nào.

Nghiêng đầu suy nghĩ, nàng rời khỏi căn phòng nhỏ, nhảy xuống hồ, vừa thả mình theo làn nước trong xanh vừa đăm chiêu về số phận của một con ngỗng.

Rốt cuộc, cơn đau đêm qua là thực hay mộng?

Nàng có thực sự bị lây nhiễm thứ ma khí đáng sợ ấy từ đại ma đầu hay không?

Trong lòng nàng đã có đáp án, nhưng nàng từ chối tin vào nó.

Dù sao, đến tối nay là sẽ có câu trả lời.

Khi Tư Vân Phi còn đang ngẩn ngơ xoay vòng vòng trên mặt hồ, vô tình chìm đắm trong những suy nghĩ rối rắm, thì trên nóc Quỳnh Lâu các, Ma Tôn đại nhân đã lặng lẽ quan sát nàng hồi lâu.

Hôm nay, con ngỗng này dậy muộn.

Hơn nữa, thời gian rửa mặt trên mặt hồ của nó cũng lâu hơn hẳn mọi ngày.

Nó dường như đang gặp phải một vấn đề không thể lý giải.

Mạc Bất Nhàn suy nghĩ trong chốc lát, rồi trong chớp mắt, thân ảnh hắn đã xuất hiện bên hồ.

Một luồng áp lực vô hình lan tỏa, bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé đang lững lờ trên mặt nước.

Ngỗng trắng đột nhiên dừng động tác, ngước mắt nhìn về phía bờ hồ, vừa hay đối diện với đôi mắt sâu thẳm của nam nhân đang đứng đó.

Sau một khoảnh khắc yên lặng, hắn khẽ mỉm cười:

"Chào buổi sáng, Vân Phi. Hôm nay ngươi ngủ nướng."

Tư Vân Phi khẽ giật mình, chớp mắt một cái, sau đó liền vẫy cánh, cao giọng kêu lên:

"Cạc!"

Ngủ nướng thì làm sao? Có ăn gạo nhà ngươi đâu mà quản?!

Tư Vân Phi vội vã bay lên bờ, đứng trên đài nhỏ chuyên dụng, rũ rũ lông cho khô, rồi lập tức nhảy sang đài ăn, bắt đầu xử lý bữa sáng.

À… ừm, đúng là đang ăn gạo nhà hắn thật.

Nhưng mà, thì sao chứ?! Ngủ nướng chẳng phải cũng là do hắn mà ra hay sao!

Mạc Bất Nhàn lặng lẽ quan sát nàng một lượt, không thấy có điểm gì khác thường. Chỉ là… dường như ma khí trong cơ thể nàng nồng đậm hơn một chút.

Nhưng nhìn bộ dáng vô tư đang cắm đầu ăn cơm của nàng, hắn đoán nàng cũng chẳng cảm nhận được gì.

"Ngủ nướng mà còn lý lẽ như vậy? Ngươi có còn định xuống Nhị Trọng Sơn không? Chậm thêm chút nữa, ngươi chỉ có thể nhìn thấy chợ đêm thôi đấy."

Ngỗng trắng đang vùi đầu trong bữa sáng không buồn ngẩng lên, chỉ khẽ vỗ cánh vài cái, tốc độ ăn nhanh hơn hẳn.

Xuống núi là nhất định phải xuống núi!

Chờ nàng ăn xong chén cơm này đã, rồi đi ngay!

(*"Cẩu" ở đây nghĩa là "sống tạm, cố sống thêm ngày nào hay ngày nấy".)