Tiểu đội ES10 có hai nhận thức chung: Một, Tiểu Xà nhà bọn họ vì thăng cấp mà không từ thủ đoạn. Hai, năng lực tự kiểm soát của Tiểu Xà mạnh đến biếи ŧɦái, không cần dẫn đường trấn an. Mãi đến khi bọn …
Tiểu đội ES10 có hai nhận thức chung:
Một, Tiểu Xà nhà bọn họ vì thăng cấp mà không từ thủ đoạn.
Hai, năng lực tự kiểm soát của Tiểu Xà mạnh đến biếи ŧɦái, không cần dẫn đường trấn an.
Mãi đến khi bọn họ hợp tác với dẫn đường cấp S trong truyền thuyết của tiểu đội ES1 mới phát hiện cả hai nhận thức chung kia đều là vì một người.
Đội trưởng ES10 tuổi còn trẻ nhưng đã mang tâm lý của một người cha già: “Có nghe thấy không, Tiểu Xà nhà chúng ta muốn dẫn đường đó, mau nghĩ cách cho tôi! Cái gì? Người ta là đội trưởng? Tôi không quan tâm!”
Sau này, phương pháp thì dùng đúng rồi, nhưng đối tượng trúng chiêu hình như không đúng lắm.
Hề Kiến Thanh say khướt chặn người nào đó trong buổi họp thường niên: “Làm dẫn đường của riêng tôi đi... Tôi thật sự muốn có được anh...”
Mọi người: “?”
Quan Hủ: “Được.”
Mọi người: “?”
Hề Kiến Thanh mờ mịt nhìn anh: “Điều, điều kiện đâu?”
“Lúc em mất khống chế, để tôi giúp em.”
*
Quan Hủ bộc lộ tài năng ngay trong lần đầu thực tập vào năm 15 tuổi khi an ủi một lính gác vừa thức tỉnh đã mất kiểm soát, sau đó anh nhanh chóng trở thành dẫn đường cấp S trẻ tuổi nhất, bất kỳ lính gác nào cũng có thể bị anh khống chế nhờ tinh thần lực phi thường dù không cần ghép đôi.
Để anh toả sáng trong các nhiệm vụ cấp S, Bạch Tháp chưa bao giờ sắp xếp cho anh ghép đôi với lính gác nào cho đến ngày mà tiểu đội ES1 và tiểu đội ES10 hợp tác, anh gặp phải một lính gác cấp A vượt cấp hoàn thành nhiệm vụ cấp S.
Anh nhớ rõ cô, Hề Kiến Thanh. Cô là lính gác đầu tiên của anh.
Nhưng sau khi trấn an Hề Kiến Thanh, tinh thần thể của cô vốn chỉ ở rìa mất kiểm soát nay hoàn toàn mất kiểm soát, quấn anh hết vòng này đến vòng khác.
Quan Hủ: “...” Năng lực trấn an tuyệt đối của anh dường như đã mất hiệu lực.