Chương 9: Ghét Nhất Là Cái Đồ Thích Thể Hiện (1)

Phong Dật không ngờ đi ăn thịt nướng với bạn lại tình cờ gặp chị dâu.

Anh cả kết hôn không tổ chức đám cưới, cậu ta chỉ có ấn tượng từng gặp mặt chị dâu này một lần.

Sau khi biết đối tượng kết hôn của anh cả là một người phụ nữ xa lạ không môn đăng hộ đối, cậu ta luôn cảm thấy không đáng thay cho anh mình.

Nực cười thật chứ?

Thời đại nào rồi mà còn nghe theo hôn ước từ bé?

Anh cả xuất sắc nổi bật như vậy, sao có thể đồng ý cưới một người phụ nữ như thế?

Cậu ta khẳng định, Tang Lộc chắc chắn là một kẻ đào mỏ, dựa vào hôn ước từ bé để bằng mọi giá gả vào hào môn.

Phong Dật bất bình.

Nếu không phải vì…

Nếu anh cả không đột nhiên mắc chứng câm lặng.

Thì anh ấy đã không chấp nhận số phận mà nghe theo sự sắp đặt của ông nội, kết hôn với một người phụ nữ xa lạ không hề có tình cảm!

Đó là quá khứ mà sau khi lớn lên Phong Dật mới lờ mờ biết được.

Sau chuyện đó, anh cả ngày càng trầm mặc, từ chối giao tiếp với mọi người.

Dần dần, anh ấy rơi vào trạng thái “không thể mở lời”.

Chuyện gì anh ấy cũng tỏ ra thờ ơ, không quan tâm, đối với hôn sự của mình cũng vậy, cứ thế lãnh đạm chấp nhận sự sắp đặt.

Chỉ cần nghĩ đến những chuyện này, Phong Dật đã cảm thấy chán ghét Tang Lộc một cách khó hiểu, không có chút thiện cảm nào.

Cuộc đối thoại ở bàn bên cạnh lúc nãy, cậu ta cũng nghe được vài câu.

Nghe mà cậu ta chỉ muốn đảo trắng mắt.

Nếu không phải vì ngại phiền phức, cậu ta đã hận không thể xông lên mắng một câu: Ra vẻ cái gì mà ra vẻ, một chiếc đồng hồ của anh cả đã bằng mười năm lương của cô rồi đấy, đồ ngốc.

Mẹ kiếp, ghét nhất là cái loại người thích thể hiện.

Điều càng khiến Phong Dật ngứa mắt hơn là bộ dạng chỉ biết chịu đựng của Tang Lộc.

Chỉ biết ngồi nghe người khác khoe khoang, không nói một lời, chỉ biết ăn thôi sao?

Im lặng chẳng khác nào đang cổ vũ cho họ.

Nhát chết đi được!

Phong Dật đang ở độ tuổi nhìn cái gì cũng không vừa mắt, vẫn chưa hiểu được rằng sự giả tạo và đối phó của người lớn có thể giúp tránh đi rất nhiều phiền phức.

Cậu ta lấy điện thoại ra, định nhắn tin cho anh cả để báo cáo chuyện này.

Suy nghĩ một lúc.

Phong Dật lại đặt điện thoại xuống.

Thôi bỏ đi, theo như cậu ta biết, anh cả và người phụ nữ kia chẳng có tình cảm gì.

Chuyện ở tập đoàn đã đủ để anh cả bận rộn rồi, có lẽ anh ấy cũng không muốn nghe những chuyện vặt vãnh nhàm chán về người phụ nữ đó.

Hơn nữa, tháng này cậu ta mới mua một chiếc mô tô mới, tiền lắp ráp phụ kiện đã tốn hết mười sáu vạn, tiền tiêu vặt đã xài lố từ lâu, lỡ như làm anh cả bực mình, giận cá chém thớt sang mình thì không hay.

Cha mẹ mất sớm, trong nhà cậu ta không sợ bất kỳ người lớn nào, chỉ sợ duy nhất anh cả.



Màn đêm tĩnh lặng.

Chiếc Rolls-Royce màu đen đang chạy trên đường.

Phong Nghiên ngồi ở ghế sau, vừa kết thúc một cuộc họp, mệt mỏi xoa xoa sống mũi. Bên ngoài cửa sổ, những biển hiệu đèn neon lướt qua, ánh sáng chớp nhoáng chiếu lên gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, soi rõ vài phần lơ đãng của anh.

Trong khoang xe yên tĩnh, đột nhiên vang lên tiếng thông báo của WeChat.

[Tang Lộc: Em ăn thịt nướng xong rồi, định đi mua một ly nước dừa rồi về.]

[Tang Lộc: Có muốn em mua cho anh một ly không?]

Phong Nghiên cụp mắt xuống.

Trả lời: [Không cần.]

Người đàn ông ngả người ra sau ghế, có một cảm giác không nói rõ thành lời.