Chương 8: Có Phải Nói Hơi Nhiều Rồi Không (2)

Dịp Tết về nhà, Tang Lộc từng nghe mẹ nhắc, hình như chị họ cô đã tìm được bạn trai mới.

Xem ra chính là vị trước mắt này rồi, trông khoảng bốn mươi tuổi, tóc đã có dấu hiệu hói kiểu Địa Trung Hải.

“Gặp nhau thật là trùng hợp, ăn chung đi.” Không đợi Tang Lộc trả lời, bà chị họ đã đặt mông ngồi xuống ghế trống đối diện.

Tang Lộc: “?”

Chị có lịch sự không vậy?

Gã hói đầu cũng không khách sáo, thuận thế ngồi xuống.

Chị họ Trang Hiểu, trạc tuổi Tang Lộc, năm nay đều hai mươi lăm, vì vậy từ nhỏ đến lớn, chị ta luôn ngấm ngầm coi cô là đối tượng để so sánh, lúc nhỏ thì khoe búp bê Barbie mẫu mới nhất, lớn lên thì khoe công việc, bạn bè.

Tang Lộc đã nhiều lần dặn dò cha mẹ, tuyệt đối đừng nhắc đến tình hình gần đây của cô trước mặt nhà chị họ, để đỡ phiền phức.

Vì vậy, chị họ cô không hề biết ba tháng trước cô đã kết hôn.

Tang Lộc chỉ muốn trợn trắng mắt lên trời.

Thế nhưng, hai người đối diện đang dán vào nhau xem thực đơn, hoàn toàn không để ý đến cô.

Cô biết rõ chị họ mình là người khó dây dưa, từ chối thẳng thừng chỉ phí lời, đành coi như ngồi ghép bàn, ăn nhanh rồi đi cho sớm.

Trang Hiểu gọi món xong, đột nhiên như phát hiện ra chuyện gì ghê gớm lắm, đảo mắt một vòng rồi khoa trương kêu lên: “Ối chà Tang Lộc! Sao em vẫn còn đeo cái túi nhỏ này thế?”

Tang Lộc liếc nhìn cái túi của mình: “?”

“Hình như hồi đại học em đã đeo cái túi này rồi mà nhỉ? Vẫn chưa đổi cái mới à?”

Trang Hiểu vừa nói vừa xoay người, để lộ chiếc túi bên hông: “Đẹp không? Của Miu Miu đấy, anh yêu đưa chị đi du lịch Ý nằng nặc đòi mua cho chị, chị đã bảo không cần đâu, thế mà anh ấy cứ nói lương một năm cả triệu tệ, không tiêu cho chị thì cũng không tiêu hết.”

Trang Hiểu ném cho bạn trai một nụ cười tình tứ, rồi lại nói: “À đúng rồi, nói đến Ý, Tang Lộc em chưa ra nước ngoài bao giờ đúng không? Có cơ hội nhất định phải đi một chuyến, mở mang tầm mắt lắm đấy.”

Tang Lộc: “…”

Đến rồi đấy.

Cái mùi quen thuộc này, đến rồi đấy.

Nhân viên vừa mang bếp than và đồ ăn lên bàn, giúp họ nướng thịt.

Trang Hiểu nép sát vào người bạn trai, giọng nũng nịu: “Anh yêu, em ăn không hết nhiều thế đâu, dạo này bị anh vỗ béo quá rồi, anh chuẩn bị cho em một cái bát nhỏ đi, em ăn mỗi thứ một ít là được rồi.”

Nói xong, chị ta quay đầu nhìn Tang Lộc một cái, tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Tang Lộc em vẫn như ngày xưa, ăn khỏe thật đấy, ngưỡng mộ ghê, không có bạn trai nên chẳng cần để ý đến vóc dáng.”

Tang Lộc rùng mình ớn lạnh, chỉ hận sao mình lại ngẩng mắt lên.

Cô cần cả đời này để chữa lành cho cái liếc mắt vừa rồi.

Cô gắp một miếng thịt, mặc kệ còn nóng, vội vàng ăn nhanh hơn, rồi đáp qua loa một câu: “Em ăn không mập.”

Trang Hiểu không nhận ra sự mất kiên nhẫn trong lời nói của Tang Lộc, vẫn tự mình lái chủ đề sang việc bạn trai mình thành đạt trong sự nghiệp và cưng chiều chị ta ra sao.

Tang Lộc lười đáp lời, nói thêm một chữ, thời gian ăn uống sẽ lại kéo dài thêm vài giây.

Thật lòng mà nói, Tang Lộc vô cùng khâm phục chị ta.

Thứ nhất, là khâm phục chị ta có thể nhẫn nhục chịu đựng, vậy mà lại gọi người bạn trai gần bốn mươi tuổi là “anh yêu”.

Thứ hai, là khâm phục khả năng kiểm soát cơ thể siêu phàm của chị ta, ăn một miếng mà làm ra tám trăm cái điệu bộ giả tạo.

Cố tình khoe nhẫn, khoe vòng tay.

Cả bữa ăn, mỗi giây trôi qua như một năm, vô cùng dằn vặt.

Cuối cùng cũng nướng xong đĩa rau cuối cùng, Trang Hiểu huých bạn trai.

“Anh yêu, anh đi thanh toán đi, em họ em kiếm tiền không dễ dàng gì, anh biết mà, làm trợ lý biên kịch ở đài truyền hình vừa mệt lương lại không cao, để chúng ta trả cho.”

“Không cần đâu, em cũng phải trả tiền mà.” Tang Lộc vội vàng ngăn lại.

Không thể nợ bà chị họ này một đồng tình nghĩa nào.

Nếu không sau này gặp họ hàng, chắc chắn sẽ bị lôi ra kể lể mãi, như thể cô đã chiếm được một món hời lớn lắm.

Tang Lộc nhanh chóng nhẩm tính giá tiền, chuyển một phần ba hóa đơn qua hồng bao WeChat.

Cô không để ý rằng…

Lúc này, ở phía bên kia lối đi của quán thịt nướng, một chàng trai trẻ vẫn luôn nhìn cô không rời mắt.

Chuyển tiền xong, Tang Lộc rời khỏi quán thịt nướng mà không hề ngoảnh đầu lại.

Cho đến khi cánh cửa đóng lại, chàng trai trẻ mới thu hồi ánh mắt.

“Phong Dật, nhìn gì đấy?” Người đi cùng gọi chàng trai trẻ.

Chàng trai trẻ mất kiên nhẫn nhướng mày.

“Không có gì, thấy người quen thôi.”

“Ai thế? Sao không chào một tiếng?”

“Chị dâu tôi, không thân.”