Chương 6: Kế Hoạch Kéo Gần Quan Hệ (2)

Đặt lịch trình các cuộc gặp buổi chiều ngay ngắn lên bàn làm việc.

Tất cả mọi người trên dưới Tập đoàn Phong thị, dưới sự quản lý của người đàn ông tên Phong Nghiên, một người chính xác như một cỗ máy, đều làm việc một cách trật tự, không dám sai lệch dù chỉ một li.

Ba năm trước, Phong Nghiên chính thức tiếp quản tập đoàn.

Ban đầu, trong hội đồng quản trị vẫn còn có những tiếng nói nghi ngờ.

Khi thấy anh dẫn dắt công ty không ngừng mở rộng bản đồ kinh doanh, thôn tính các doanh nghiệp đối thủ, những tiếng nói nghi ngờ dần biến mất.

Nhưng người đàn ông ở trung tâm quyền lực ấy, vẻ mặt luôn nghiêm nghị và trầm lặng.

Dường như với tư cách là người chèo lái Phong thị, anh phải luôn lý trí, luôn đúng đắn, mới có thể không bị người khác chỉ trích.

Không để người khác tìm được cái cớ nào từ mình.

Anh là người câm, khiến gia tộc phải hổ thẹn.

Vậy nên chỉ có cách không ngừng nỗ lực, trở thành tấm vải che đi nỗi xấu hổ cho gia tộc, để người khác không còn gì để nói.

Và anh đã thực sự làm được.

Dã tâm và thủ đoạn đều được phơi bày ra hết.

Bất kỳ ai khi nhắc đến Phong Nghiên, thay vì cảm thán “tiếc là một người câm”, thì sẽ nhắc đến “đúng là một người phi thường” trước tiên.

Buổi trưa.

Quan Thi Tình nhân lúc đi vào phòng trà, lén lút liếc nhìn về phía văn phòng tổng tài.

Hôm qua Tang Lộc có nhắc đến việc Phong tổng đã về Kinh Thị, nên hôm nay Quan Thi Tình đã cố tình xịt loại nước hoa mới mua.

Lỡ như may mắn gặp được Phong tổng, cô ta hy vọng có thể để lại ấn tượng cho anh.

Đang mải suy nghĩ, mắt Quan Thi Tình đột nhiên mở to.

Bóng dáng cao ráo thẳng tắp của Phong Nghiên xuất hiện ở cuối hành lang.

Quan Thi Tình đứng nép vào một bên, luống cuống chỉnh lại vạt áo.

Phong Nghiên đi khá nhanh, trợ lý Phương đi theo sau anh, vừa đi vừa báo cáo công việc.

Khi bóng dáng ấy lướt nhanh qua trước mắt, áp suất xung quanh như giảm xuống, tim Quan Thi Tình đập nhanh hơn mấy nhịp.

Cho đến khi bóng dáng ấy biến mất khỏi tầm mắt, người đàn ông đó đến một ánh mắt liếc qua cũng không dành cho cô ta.

Quan Thi Tình có chút chán nản.

Mỗi khi nghĩ đến người đàn ông mà mình hiếm hoi lắm mới được nhìn thấy một lần, còn Tang Lộc thì chỉ cần muốn là có thể gặp, cô ta lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

Dựa vào cái gì chứ.

Cô ta tốt nghiệp đại học danh tiếng ở nước ngoài, năng lực làm việc tốt, ngoại hình cũng không tệ.

Có điểm nào không bằng Tang Lộc chứ?

Quan Thi Tình cắn môi, lấy điện thoại ra.



Điện thoại rung lên ong ong.

Đánh thức Tang Lộc đang ngủ trưa.

Mở ra xem, là Quan Thi Tình.

[Quan Thi Tình: Tối nay đi ăn thịt nướng không? Tớ lướt thấy một quán được đánh giá tốt lắm.]

Nếu là Tang Lộc của mấy ngày trước, cô đã không cần nghĩ ngợi mà đồng ý ngay.

Và còn ngây thơ cho rằng mình đã kết giao được một người bạn tốt cùng chung chí hướng, vì vốn dĩ cô rất thích ăn thịt nướng.

Bây giờ nghĩ lại.

Quan Thi Tình đã cố tình làm vậy.

Mỗi lần hẹn cô ra ngoài, mười lần thì có đến tám, chín lần đều trùng vào lúc Phong Nghiên đang ở Kinh Thị.

Rõ ràng là cố ý không muốn để cô và Phong Nghiên có thêm thời gian ở bên nhau.

Tang Lộc sẽ không ngốc nghếch như trước nữa, để người khác coi mình là kẻ ngốc.

Cô trả lời lại: [Bận rồi, có hẹn rồi.]

Giọng điệu không phải là vạch mặt nhau, cô hy vọng có thể giữ được sự lịch sự của người trưởng thành, dần dần lạnh nhạt rồi không qua lại nữa.

Nào ngờ.

Điện thoại lại rung lên không ngừng.

[Quan Thi Tình: Lộc Lộc, hôm nay tâm trạng tớ tệ quá, rất muốn tìm ai đó tâm sự, cậu có thể hủy hẹn để ở bên tớ được không?]

Vốn đã bực mình vì bị đánh thức, giờ lại thấy Quan Thi Tình dùng lời lẽ muốn lợi dụng lòng trắc ẩn của mình.

Thật sự rất phiền.

Cô lười phải vòng vo thêm nữa, dứt khoát gửi qua một chữ: [Cút.]

Thoát khỏi khung chat, xóa bạn.

Một mạch liền tù tì.

Tiếp tục vùi đầu ngủ trưa.

Vừa mới nằm sấp xuống chưa được bao lâu, cái đầu tóc xoăn tự nhiên của cô bật dậy như lò xo.

Ngơ ngác nhìn lên trần nhà.

Ánh mắt Tang Lộc mông lung.

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến… lại thấy thèm thịt nướng ghê.

Bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên trong mắt cô.

Cô cầm điện thoại lên.

Lại mở khung trò chuyện trên WeChat.

Tòa nhà Tập đoàn Phong thị.

Phòng họp.

Phong Nghiên đang nghe phòng bất động sản trình bày về quy hoạch cho mảnh đất mới đấu giá được.

Điện thoại trên bàn sáng lên.

Anh lơ đãng liếc nhìn một cái.

Trên màn hình.

Hiện lên liên tiếp năm tin nhắn.

[Tang Lộc: Hello hello ฅ•ᴗ•ฅ.]

[Tang Lộc: Mấy giờ anh tan làm?]

[Tang Lộc: Cùng ăn tối nhé? (Em mời).]

[Tang Lộc: Anh thấy thịt nướng thế nào?]

[Tang Lộc: Lén lén lút lút nhìn trộm.jpg.]

Giọng điệu thân quen, lải nhải.

Kèm theo cả sticker động kỳ lạ.

Phong Nghiên bất ngờ sững người một lúc.