Đêm xuống, phòng ngủ.
Phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy rào rào, Phong Nghiên đang tắm.
Tang Lộc ngồi ở đầu giường, trầm tư.
Cô cảm thấy hôm nay mình rất tuyệt!
Mối quan hệ với Phong Nghiên đã tiến một bước rất dài.
Tất cả là nhờ vào sự “chủ động bắt chuyện” của cô.
Nhưng vẫn chưa thể vui mừng quá sớm.
Phải lo liệu trước.
Cô lôi ra một cuốn sổ tay mới tinh.
Viết từng chữ một.
[Nhất định phải làm tốt quan hệ với Phong Nghiên!]
Lỡ như lại bị cốt truyện khống chế, có lẽ khi nhìn thấy cuốn sổ này sẽ có thể tỉnh táo lại.
Tin tốt là, Phong Nghiên nói không thấy phiền cô.
Đây là một tín hiệu thân thiện.
Là ý không hề bài xích.
Cô định sẽ cố gắng hơn nữa, để mối quan hệ của hai người trở nên tự nhiên và hòa hợp hơn một chút.
Trong phòng tắm, tiếng nước đã ngừng.
Tang Lộc nhanh như chớp cất cuốn sổ đi.
Nằm vào trong chăn.
Kết hôn ba tháng nay, họ ngủ chung một giường, nước sông không phạm nước giếng.
Lúc đầu cô còn hơi không quen, sau này phát hiện Phong Nghiên ngủ gần như không động đậy, yên tĩnh như không tồn tại, dần dần cô cũng quên mất chuyện không quen này.
Tang Lộc quyết định ngày mai sẽ dậy sớm hơn, tận dụng thời gian vụn vặt buổi sáng để kéo gần quan hệ với Phong Nghiên.
Cô cuộn chặt chăn.
Mang theo nụ cười đầy hăm hở nhắm mắt lại.
…
Ngày hôm sau.
Tang Lộc dậy sớm hơn bình thường nửa tiếng.
Vừa dụi mắt, cô đã thấy người đàn ông trong bộ vest thẳng thớm đang đứng nghiêng người về phía mình, cài đồng hồ.
Cài xong đồng hồ, anh đi về phía cửa phòng ngủ.
Tang Lộc bật phắt người dậy khỏi giường.
Phong Nghiên nghe thấy tiếng động, quay đầu lại.
Ánh mắt giao nhau.
Tóc của Tang Lộc bẩm sinh đã xoăn tự nhiên, ngủ một đêm xong, có hơi rối bù.
Cô đưa tay cào loạn mái tóc.
Vừa chuẩn bị mở miệng nói một câu “Hello, chào buổi sáng.”
Cạch.
Cửa đóng rồi?
Phong Nghiên quay người, đi mất.
Không cho cô thêm một biểu cảm thừa thãi nào.
Cứ thế, đi rồi?
Tang Lộc nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, lại cào cào tóc: “A a a đáng ghét thật, vẫn dậy muộn rồi!”
Ngoài cửa.
Phong Nghiên vẫn chưa đi xa.
Nghe thấy động tĩnh trong phòng, bước chân anh khựng lại một chút.
Đáy mắt đen thẳm lạnh lùng thoáng qua một tia nghi hoặc.
Nhưng tia nghi hoặc đó không dừng lại quá lâu.
Giây tiếp theo.
Anh thờ ơ cụp mắt xuống, sải bước chân dài.
Tuy không thành công tận dụng thời gian vụn vặt để kéo gần quan hệ, nhưng nghĩ lại thì, ý thức tự chủ của cô vẫn còn!
Chỉ cần ý thức tự chủ không bị tước đoạt, thì vẫn còn nhiều thời gian.
Cũng coi như là một tin tốt!
Tang Lộc thức dậy với tâm trạng không tồi.
Thay quần áo, đi làm.
Cô làm trợ lý biên kịch đạo diễn ở đài truyền hình.
Nội dung công việc hằng ngày rất vụn vặt.
Theo chân biên kịch đạo diễn kỳ cựu ra ngoài phỏng vấn, tham gia họp báo, dẫn nghệ sĩ đi tổng duyệt đội hình, hoặc là ở lại đài viết kế hoạch cho chuyên mục, sắp xếp tài liệu.
Hôm nay không cần ra ngoài, đi qua cửa hàng tiện lợi dưới lầu đài truyền hình, cô tiện tay mua một nắm cơm nắm làm bữa sáng.
Thứ sáu cửa hàng tiện lợi có khuyến mãi, cơm nắm và sandwich chỉ cần thêm một tệ là có thêm một món đồ uống, cô chọn một hộp sữa chua có ngày sản xuất mới nhất.
Vừa đến chỗ làm, đồng nghiệp Dư Tiểu Khả đã ca thán: “Tang Lộc cậu lại chỉ ăn cơm nắm à, gầy như thế mà còn ăn ít vậy, bảo người hơi mập như tớ sống sao đây? Tớ phải liều mạng với mấy mỹ nữ các cậu.”
Nói rồi cô ấy ném một túi hạt vào lòng Tang Lộc.
“Ăn đi! Ăn cho tớ!”
Tang Lộc vững vàng đỡ lấy, cười nhận lấy ý tốt.
“Cảm ơn đã tiếp tế!”
Một đồng nghiệp khác đang pha trà hoa ở phía đối diện, nghe thấy tiếng liền gọi: “Tiểu mỹ nữ Tang mau qua đây, tớ vừa pha xong trà ngũ hồng, bổ khí huyết đó, qua rót một ly đi.”
Từ nhỏ đến lớn, lời khen mà Tang Lộc nhận được nhiều nhất chính là “tiểu mỹ nữ”.
Nhan sắc của cô rực rỡ như hoa đào nhưng không có tính công kích, môi hồng da trắng, tươi tắn rạng rỡ, sống động và sảng khoái khiến người khác nhìn vào là thấy vui vẻ, vì vậy dù đi đến đâu, quan hệ xã giao của cô cũng rất tốt.
Không khí văn phòng hòa thuận, lương lậu ổn định, lúc bận thì rất bận, nhưng lại thấy đủ đầy.
Tang Lộc thật tâm cảm thấy mình siêu may mắn.
Không có sếp kỳ quái, không có đồng nghiệp khó ưa.
Ước mơ của cô rất giản dị.
Bình an, khỏe mạnh, giàu sụ.
Lúc này, dường như chỉ cần cẩn thận lên kế hoạch, tránh đi vào con đường “bị vạn người ghét”, hòa hợp với anh chàng lạnh như băng kia.
Ước mơ cuộc đời dường như đã thực hiện được rồi.
…
Tòa nhà Tập đoàn Phong thị.
Không khí làm việc hoàn toàn khác biệt so với đài truyền hình.
Chín giờ rưỡi.
Trưởng các phòng ban đúng giờ báo cáo tiến độ dự án cho tổng tài.
Kim phút vừa chỉ đến mười một giờ.
Trợ lý Phương gõ cửa văn phòng tổng tài.