Chương 2: Kẻ Bị Vạn Người Ghét Đã Thức Tỉnh (2)

Bây giờ lấy đó làm cớ cũng sẽ không bị vạch trần.

Cô không muốn tốn sức đối phó với Quan Thi Tình.

Chỉ muốn mau chóng về nhà, sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn sau khi vừa thức tỉnh.

Tang Lộc đẩy cửa quán cà phê ra.

Cô bấm chìa khóa xe về phía ven đường.

“Tít tít.”

Chiếc xe máy điện nhỏ màu cam vang lên một tiếng.

Tang Lộc thành thạo trèo lên.

Hòa vào dòng xe.

Quan Thi Tình nhìn chằm chằm bóng lưng Tang Lộc, mặt đầy vẻ khinh bỉ.

“Hừ, kẻ nghèo mới phất, không đổi được cái vẻ bần hàn.”

Đã gả vào hào môn rồi mà còn đi cái xe điện rách nát.

Đúng là đồ nhà quê.

Quan Thi Tình phải lòng Phong Nghiên, đó là bí mật giấu kín trong đáy lòng.

Cô ta cố gắng làm việc, khó khăn lắm mới vào được bộ phận thư ký của văn phòng tổng giám đốc, tưởng rằng sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với Phong tổng hơn, nào ngờ lại nghe được tin Phong tổng mới kết hôn.

Nếu bà chủ là tiểu thư nhà giàu thì thôi đi.

Đằng này, lại là một Tang Lộc có gia thế bình thường như vậy!

Ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra thì có điểm nào đáng giá chứ?

Quan Thi Tình nghĩ, nếu Tang Lộc có thể gả vào hào môn hàng đầu, vậy bản thân mình cũng có thể chứ?

Thế nên cô ta dốc hết tâm cơ để làm quen với Tang Lộc, cố trở thành bạn thân.

Lên kế hoạch dụ dỗ cô nói ra những lời xúc phạm Phong tổng, sau đó ngấm ngầm châm ngòi, tìm cơ hội tiếp cận Phong tổng.

Nào ngờ hôm nay cà phê mới uống được nửa chừng, Tang Lộc đã bỏ đi mất.

Quan Thi Tình nghiến răng: “Lần sau! Lần sau nhất định phải để mày lộ ra bản tính!”



Nửa tiếng sau.

Tang Lộc đến Thanh Hà Loan.

Khu biệt thự yên tĩnh giữa trung tâm thành phố, ngôi nhà mới sau khi kết hôn của cô và Phong Nghiên.

Lái chiếc xe điện nhỏ vào gara nhà mình, Tang Lộc cởi mũ bảo hiểm.

Cô không có bằng lái, cũng không muốn làm phiền tài xế, phần lớn thời gian đều chọn ra ngoài cùng “Bé Cam”.

“Bé Cam” là cái tên cô đặt cho chiếc xe điện nhỏ của mình.

Một vệt màu vàng cam đỗ bên cạnh mười mấy chiếc xe sang, có vẻ hơi lạc lõng.

Nhưng Tang Lộc lại không hề thấy chiếc xe điện nhỏ của mình có gì đáng xấu hổ.

“Bé Cam” là màu phiên bản giới hạn mà cô đã xếp hàng rất lâu mới mua được đó.

Thang máy đi thẳng vào nhà.

Tang Lộc cúi người thay dép ở tiền sảnh, cất giọng trong trẻo gọi: “Em về rồi đây.”

Thói quen này hình thành từ lúc nhỏ khi cô xem Cậu bé bút chì.

Bất kể có ai trả lời hay không, về đến nhà là cô quen miệng hét lên một tiếng trước đã.

Phong Nghiên đặt ra quy định cho người giúp việc trong nhà, chỉ dọn dẹp, nấu nướng vào thời gian cố định mỗi ngày. Chỗ ở là phòng cho người giúp việc, đi vào bằng một lối riêng, về cơ bản không chạm mặt với chủ nhà.

Ngay lúc Tang Lộc nghĩ rằng sẽ không có ai trả lời như mọi khi.

Thì nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng khách.

Cô vịn vào tủ giày, ló đầu nhìn vào trong.

Trên sofa, có một bóng người đàn ông.

Vóc dáng của Phong Nghiên rất dễ nhận ra, cao ráo thẳng tắp.

Ánh đèn phòng khách mang tông màu lạnh, ánh sáng rọi xuống, rơi trên đôi mày sắc sảo thanh tú của người đàn ông, đường nét gương mặt sâu và lập thể, tựa như phủ một lớp sương giá.

Yên tĩnh lặng lẽ, nhưng lại khó che giấu được khí chất lạnh lùng và xa cách.

Lúc này, anh đang cúi mắt đọc một tờ báo tiếng nước ngoài.

Nghe thấy tiếng động, người đàn ông hờ hững ngước mắt lên.

Vẻ mặt kinh ngạc của Tang Lộc đập vào tầm mắt anh.

“Ủa? Anh ở nhà à?”

Tang Lộc có chút bất ngờ.

Không phải đi công tác sao? Về sớm vậy à?

Cô đang do dự không biết nên nói gì thêm.

Người đàn ông đã dời mắt đi với vẻ mặt không chút gợn sóng, chỉ gật đầu một cái xem như đáp lại, rồi lại giơ tờ báo lên.

Đèn trần ở tiền sảnh nơi Tang Lộc đứng là luồng sáng màu vàng ấm.

Hai người dưới cùng một mái nhà, bị chia cắt thành hai mảng màu nóng lạnh rõ rệt.

Giống như cô và Phong Nghiên vậy.

Một lạnh một nóng, một sáng một tối.

Ranh giới rõ ràng.

Trông thế nào cũng không giống một cặp vợ chồng.

Căn phòng tĩnh lặng.

Chỉ có tiếng sột soạt phát ra từ tiền sảnh.

Là tiếng bước chân đi qua đi lại của Tang Lộc.

Kéo dài khoảng một phút, cô vẫn chưa đi vào.

Phong Nghiên không thể mở miệng nói, nhưng thính giác lại vô cùng nhạy bén.

Tai nghe thấy, nhưng ánh mắt không hề dịch chuyển nửa phân.

Đối với bất kỳ hành động nào của Tang Lộc, anh đều không có chút hứng thú tò mò nào.

Cuộc hôn nhân do trưởng bối sắp đặt, chẳng có tình cảm gì để nói.

Chỉ là những người xa lạ sống chung dưới một mái nhà.

Nhiều nhất cũng chỉ được xem là đối tác hợp tác.

Chỉ vậy mà thôi.

May mà cô cũng ngầm hiểu, sẽ không vô cớ đến làm phiền anh.

Ngay lúc người đàn ông đang nghĩ như vậy…

Tiếng bước chân dần đến gần.

Một cái đầu đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt anh.

Tang Lộc hơi nghiêng đầu, cong cong mắt cười với anh.

“Anh ăn cơm chung không? Hôm nay.”