Chương 10: Ghét Nhất Là Cái Đồ Thích Thể Hiện (2)

Tang Lộc rất không bình thường, cô ấy nhắn tin cho anh quá thường xuyên.

Nghĩ đến đây, gương mặt rạng rỡ nụ cười của cô đột nhiên hiện lên trong đầu anh.

Ánh mắt người đàn ông trầm xuống, anh xua hình ảnh đó ra khỏi đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một lúc lâu sau.

Ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại cầm điện thoại lên.

Do dự vài giây, ngón tay anh dừng lại trên danh sách WeChat, ngay trên avatar hoạt hình Powerpuff Girls màu xanh lá.

Anh nhấn vào.

Dù sao cũng là người phụ nữ sống chung một nhà, tìm hiểu một chút cũng không sao.

Quan trọng hơn là anh muốn tìm ra manh mối, tại sao cô lại đột nhiên nhiệt tình và nói nhiều với anh như vậy?

Đây là lần đầu tiên Phong Nghiên vào xem vòng bạn bè của Tang Lộc.

Ngón tay anh lướt nhẹ, phần lớn là ảnh cô đi ăn uống với bạn bè.

Bài đăng gần nhất là vào chiều hôm nay, một tấm ảnh chụp ly trà sữa đã uống được một nửa, kèm dòng trạng thái:

[Tôi xin được gọi đây là ly trà sữa tuyệt nhất của năm ദ്ദി˶ー̀ ֊ー́ )✧.]

Lướt xuống dưới, lại có hai bài đăng với nội dung tương tự.

Dòng trạng thái đều là [Trà sữa tuyệt nhất của năm].

Phong Nghiên cau mày: “…”

Trong vòng một tuần, có đến ba “tuyệt nhất của năm”.

Anh không hiểu tại sao người phụ nữ này lại có thể sáng nói chiều thay, mà vẫn có thể đăng bài một cách hùng hồn như vậy.

Lướt xuống nữa, là một bài đăng vào lúc nửa đêm !

[Huhu, chồng đẹp trai quá, đẹp đến mức nước miếng em chảy ròng ròng luôn!]

Bàn tay Phong Nghiên đột nhiên siết chặt.

Đồng tử hơi co lại, anh nhìn xuống dưới.

Hóa ra là hình của một nhân vật anime nào đó.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó ánh mắt lại trầm xuống một cách khó nhận ra.

Đầu ngón tay lướt nhanh, xem qua một lượt, anh lướt đến một video.

Có lẽ là do cô quay lúc đi công tác quá nhàm chán, rảnh đến mức ngồi l*иg tiếng đối thoại cho hai cái thùng rác, giữa chừng thì bật cười, rồi cứ cười ngây ngô như vậy cho đến hết video.

Phong Nghiên: “…”

Anh thoát khỏi vòng bạn bè của cô, tắt điện thoại.

Phong Nghiên chỉ cảm thấy cả thế giới bỗng trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Trong vòng bạn bè của cô không có một nội dung nào mà anh có thể hiểu được.

Giống hệt như ấn tượng của anh về cô.

Nói nhiều, nói liên tục, quá mức hoạt bát.

Anh và cô là người của hai thế giới.

Anh là nước giếng, tĩnh lặng không gợn sóng.

Cô là nước sông, cuộn chảy ồn ào.

Duy trì quan hệ vợ chồng trên danh nghĩa, nước sông không phạm nước giếng, đó là khoảng cách tốt nhất cho họ.



Đồng hồ điểm tám giờ rưỡi.

Tang Lộc ôm quả dừa trở về Thanh Hà Loan.

Đi ngang qua phòng làm việc, cô thấy Phong Nghiên đang làm việc trước máy tính.

Phòng làm việc được ngăn cách bằng một bức tường kính lớn, có thể nhìn bao quát cả phòng khách rộng rãi.

Cô nhìn vào trong, vừa hay người đàn ông cũng ngẩng đầu lên.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Tang Lộc vẫy tay chào anh, đôi mắt cười cong cong.

Sau đó cô giơ hai tay lên quá đầu, cào cào vào không trung.

Làm động tác gội đầu.

Rồi dùng khẩu hình miệng nói: “Em đi gội đầu đây.”

Mỗi lần ăn thịt nướng xong, việc đầu tiên cô phải làm là gội đầu, không thể chịu nổi mùi khói dầu ám lại dù chỉ một giây.

Bóng dáng Tang Lộc biến mất, người đàn ông trong phòng làm việc cũng dừng động tác gõ bàn phím, đáy mắt đen nhánh nhuốm một tia khác thường.

Lúc thì rủ anh ăn cơm, lúc thì nhắn tin dồn dập.

Bây giờ, ngay cả chuyện nhỏ nhặt như đi gội đầu cũng phải nói với anh.

Rốt cuộc cô ấy có ý gì?