Vào buổi tối hôm đó, tôi vẫn không hề hay biết rằng chỉ đến chiều mai thôi, mọi thứ trong cuộc đời mình sẽ hoàn toàn thay đổi. Đêm đã khuya lắm rồi, bầu trời không một gợn sao, gió bắt đầu thổi từng cơn lạnh buốt len lỏi qua khe cửa sổ. Tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm vì nhu cầu vệ sinh. Sau khi xong xuôi, tôi trở về phòng, nhưng khi vừa đặt chân lên bậc cửa. Em gái tôi, Ninh An, người lẽ ra phải nằm ngủ yên bình ngay bên cạnh, đã biến mất. Trước khi tôi rời giường đi vệ sinh, em vẫn còn ở đó mà. Tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, cẩn thận không gây tiếng động, tìm kiếm em.
Khi tiến đến gần cầu thang, tôi chợt thấy một bóng hình nhỏ bé đang ngồi co ro ở bậc thang trên cùng. Là Ninh An. Ánh đèn từ tầng dưới vẫn còn sáng, và tiếng nói chuyện thì thầm của bố mẹ tôi vọng lên. Không biết họ đang nói gì, tôi chầm chậm bước từng bước, cố gắng lắng nghe.
Bỗng nhiên, Ninh An đột ngột ngoái đầu lại. Em nhìn tôi với đôi mắt to tròn, trong veo. Em nhìn thẳng vào tôi, không chút sợ hãi hay bất ngờ. Em đưa ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu tôi im lặng, đừng phát ra bất kỳ tiếng động nào. Sau đó, em quay lại, tiếp tục lắng nghe cuộc trò chuyện từ bên dưới.
Họ đang nhắc đến anh trai tôi, Ninh Khiêm. Có vẻ như anh đã về nước rồi, và còn gọi điện về nhà để báo tin kết hôn. Ồ! Vậy là tôi sắp có chị dâu rồi sao? Một niềm vui nhỏ bé thoáng qua trong lòng, tôi mỉm cười. Nhưng ngay lập tức, nụ cười ấy vụt tắt khi tôi nhận ra giọng điệu của bố mẹ tôi nặng trĩu những ưu phiền.
- Ông thấy đấy! - giọng mẹ tôi đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dài, - nhà họ Lý đó, đúng là không coi mình ra gì! Ba trăm triệu tiền thách cưới, tiền đâu ra chứ? Thằng Khiêm thì cứ nhất định phải cưới con bé đó, nó bảo không có cô ấy thì không sống nổi. Con trai trưởng của mình mà, rốt cuộc thì nó mới là cái gốc của gia đình này, sao không lo cho bằng được...
Bố tôi trầm ngâm, giọng khô khốc:
- Bà khỏi lo!
- Tôi đã sang nhà họ để bàn chuyện này rồi. Nhà họ đã chấp nhận cho thằng con chúng ta cưới con bé mà tiền thách cưới lại ít. Nhưng với một điều kiện...
Bố tôi ngừng lại, một khoảng lặng dài đến nghẹt thở. Ông thở dài, lẩm bẩm:
- Con gái thì sớm muộn gì cũng phải đi lấy chồng thôi. Thôi coi như là có ích khi giúp đỡ anh trai mình!
- Điều kiện gì ông nói đi, dù phải làm gì mà có thể giúp con tôi lấy được vợ mà nó muốn tôi cũng chịu.
- Họ muốn một trong hai đứa sinh đôi về làm dâu nhà họ. Coi như là thêm của hồi môn để bù vào khoản tiền thiếu hụt. Bà biết đấy, cưới xin cho thằng Khiêm là việc đại sự của cả dòng họ mình. Mấy đứa con gái thì lo gì không gả được, nhưng một đứa con trai như thằng Khiêm thì phải có vợ đàng hoàng, môn đăng hộ đối, để còn lo hương hỏa tổ tiên sau này.
Tôi đứng sững người, máu trong người như đông lại. Gì cơ? Gả ai? Của hồi môn ư? Món hàng ư?
- Vậy là ông tính sẽ chọn đứa nào? - Mẹ tôi hỏi, giọng điệu đầy sốt ruột, nhưng không phải vì lo lắng cho con gái, mà vì muốn mau chóng giải quyết vấn đề của con trai.
- Hay là ông muốn đứa con trai duy nhất của mình phải chịu khổ cả đời sao? Hay muốn nó vì không cưới được vợ mà làm bậy, làm nhục mặt dòng họ? Con gái thì dù có khổ một chút cũng chẳng sao, miễn là thằng Khiêm nó yên bề gia thất!
- Bà không cần phí lời vô ích làm gì!
Giọng bố tôi bỗng trở nên lạnh lùng và dứt khoát.
- Thằng Khiêm! Nó dọa nếu không cưới được thì sẽ bỏ đi, sẽ không về nhà nữa! Nó là con trai trưởng, là niềm hy vọng của cả dòng họ mình! Con gái thì còn có thể đẻ thêm, chứ con trai thì chỉ có một thôi! Cái mạng của thằng Khiêm là cái tương lai của dòng họ, đáng giá hơn tất cả! Hơn nữa, nhà họ Lý còn đưa ra điều kiện, họ sẽ giảm tiền thách cưới xuống chỉ còn một nửa.
- Họ chọn ai? - Mẹ tôi hỏi, giọng điệu không có chút do dự hay đau khổ nào. Thay vào đó là một sự chấp nhận hiển nhiên, lạnh lùng đến đáng sợ, như thể bà đang hỏi về số phận con gà trong chuồng.
Bố tôi thở dài thườn thượt:
- Bà Lý thì muốn Ninh Tuệ. Bà ta bảo con bé ngoan hiền, dễ bảo, khuôn mặt lại phúc hậu, dễ chiều lòng người già. Bà ta nói Ninh An mặt lạnh tanh, kênh kiệu bà không thích. Nó không có nét phúc đức, lại quá thông minh sắc sảo, khó mà quản được. Nhưng ông Lý lại có vẻ thích Ninh An hơn. Ông ta bảo Ninh An thông minh, lanh lợi, lại có tài buôn bán, rất hợp với thằng con thứ nhà họ, có thể giúp việc làm ăn của gia đình. Cuối cùng, họ quyết định để chúng ta tự chọn.
Tai tôi ù đi. "Tôi đã nghe thấy điều gì vậy?" Tôi tự hỏi, nhưng giọng nói trong đầu mình cũng run rẩy không kém. "Bố mẹ tôi đang bàn điều gì? Chọn gì cơ? Gả ai cho ai cơ? Sao lại có tên hai chúng tôi cơ chứ? Chúng tôi mới chuẩn bị đón sinh nhật thứ mười sáu thôi mà?...". Cổ họng tôi nấc nghẹn, l*иg ngực đau nhói. Mắt tôi đỏ hoe, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu không kiểm soát mà lăn dài xuống má.
Vậy là tôi hiểu rồi. Bọn họ sẽ gả một trong hai chúng tôi đi cho nhà họ Lý nào đó. Chỉ để có thể giảm bớt khoản tiền thách cưới của anh trai tôi. Một cảm giác chua chát dâng lên trong cổ họng, hòa lẫn với sự phẫn uất và tủi hờn đến tột cùng.
Chỉ vì muốn Ninh Khiêm được kết hôn với người anh yêu mà bố mẹ sẵn sàng ép chúng tôi cưới? Chỉ có Ninh Khiêm được phép cưới người con gái mà anh yêu, còn chúng tôi thì không? Chúng tôi cũng là con gái của họ mà! Họ không coi chúng tôi là con gái sao? Bố mẹ chỉ có một mình Ninh Khiêm là con thôi sao?
Con gái như chúng tôi chỉ là thứ có thể dùng để trao đổi, để đổi lấy tương lai cho con trai họ ư? Cái tương lai mà chúng tôi từng mơ ước, việc được đến trường, được sống cuộc đời tự do, tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì sao? Kể cả việc anh ấy muốn đi du học cũng vậy. Chỉ vì anh ấy muốn đi du học mà bố mẹ sẵn sàng để chúng tôi thất học ư?
Tôi cố gắng nuốt nước mắt vào trong, nuốt những âm thanh nức nở đang trào dâng trong cổ họng xuống. Ninh An vẫn ngồi đó, khuôn mặt con bé vẫn không thay đổi biểu cảm, vẫn lạnh lùng đến khó hiểu. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo của Ninh An, nước mắt tôi càng trào ra mạnh hơn. Tôi không muốn đôi mắt ấy phải buồn phiền. Con bé còn cả một tương lai đang rộng mở. Nó rất thông minh và giỏi giang, sau này chắc chắn con bé sẽ thành công trong sự nghiệp của mình.
Thấy tôi không kìm được tiếng nấc, con bé chậm rãi đứng dậy. Đưa đôi bàn tay nhỏ bé nhưng ấm áp nắm lấy đôi tay đang run rẩy của tôi. Không nói một lời, con bé nhẹ nhàng dẫn tôi trở lại phòng ngủ. Về đến giường, Ninh An ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ lưng và an ủi tôi bằng chính sự im lặng của em. Tôi gục vào vai con bé, khóc ướt đẫm cả một mảng áo của em.
Ninh An cẩn thận đỡ tôi nằm xuống, rồi ôm chặt tôi vào trong lòng, như một tấm chăn ấm áp bao bọc lấy tôi. Hơi ấm của con bé chậm rãi lan truyền khắp cơ thể tôi. Tôi được bao bọc trong hương thơm ngọt ngào, tinh tế của hoa. Một mùi hương vừa thanh khiết vừa đầy ấm áp, đặc trưng của Ninh An. Nằm ngủ gọn trong vòng tay của em, tôi thấy thật an lành và dễ chịu. Trái tim và đầu óc tôi dần chìm vào trong hương thơm và hơi ấm ấy của em. Mọi muộn phiền lúc nãy dường như tan biến, như thể chúng chưa từng tồn tại. Mắt tôi dần nặng trĩu và tôi chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của Ninh An.