Tôi sinh ra và lớn lên trong căn nhà nhỏ cũ kĩ nép mình trên những ngọn núi trùng điệp. Nơi đây tiếng chim hót và mùi đất quyện trong từng hơi thở. Là một làng quê nơi xa nhất của một huyện nghèo khó và lạc hậu. Bố mẹ đã đặt cho tôi một cái tên là Ninh Tuệ. Mọi người thường nhận xét tôi là ngoan ngoãn, hiền lành, dịu dàng và tốt bụng. Tôi không sở hữu vẻ đẹp quá sắc sảo, tất cả chỉ dừng lại ở mức ưa nhìn. Học hành cũng không được coi là xuất xắc. Cố gắng lắm thì tôi mới thành công thi đủ điểm để bước chân vào ngôi trường cấp ba của huyện. Với khả năng của mình, tôi chưa bao giờ lọt vào top mười lăm người đứng đầu trong lớp. Có đôi lúc tôi cũng cảm thấy mình thật kém cỏi. Nhưng cũng thấy mình thật may mắn khi ít ra tôi cũng vẫn còn được tiếp tục đi học. Nhiều cô gái trong làng cùng trang lứa đã nghỉ học để kết hôn.
Chỉ còn vài ngày nữa thôi là chúng tôi sẽ đón sinh nhật tuổi mười sáu. Vì sao lại nói là "chúng tôi"? Tại vì tôi còn có một người em gái sinh đôi nữa. Con bé tên Ninh An.
Khác hẳn với tôi, Ninh An mang vẻ lạnh lùng, em ấy rất hiếm khi biểu lộ cảm xúc trên gương mặt. Ninh An sở hữu một làn da trắng nhợt nhạt, thiếu sức sống như cánh hoa trà mới hé nở trong đêm đông. Con bé thích ở một mình, nằm yên tĩnh trên đồi xanh, nhưng đôi khi lại bất ngờ chạy nhảy đi chơi với lũ con trai trong làng. Em ấy mạnh mẽ, tự tin và bất cứ khi nào có ai dám bắt nạt một trong hai chị em. Ninh An sẽ không ngần ngại đứng ra bảo vệ, ánh mắt kiên quyết đến lạnh người. Vì hay chơi với lũ con trai nên Ninh An khoẻ hơn tôi, có lẽ vì đã đánh nhau với tụi nó nên đứa nào cũng sợ con bé hết.
Trái ngược với tôi, Ninh An có thể dễ dàng đạt điểm tuyệt đối trong các kỳ thi. Mới chỉ là học sinh cấp ba, nhưng cái tên Ninh An và khả năng học tập phi thường của em đã vang khắp trường. Vào giờ ra chơi hoặc nghỉ trưa, trong khi tôi thường tìm một góc yên tĩnh để đọc sách, thì Ninh An lại chạy thẳng đến thư viện để sử dụng máy tính của nhà trường. Tôi không rõ con bé làm gì với chiếc máy tính đó, vì trên màn hình toàn những dòng chữ cái lạ lẫm, phức tạp như một mật mã mà chỉ mình em hiểu. Tôi chỉ biết, em học rất nhanh, rất sâu.
Mái tóc của tôi đen, dài, thô và xơ, đúng chất con gái nông thôn. Còn Ninh An, từ năm mười hai tuổi, con bé đã thẳng thừng cắt đi mái tóc dài của mình, chỉ để lại mái tóc ngắn cũn, gọn gàng. Khi tôi hỏi, em chỉ đáp gọn lỏn, kèm một cái nhún vai:
- Trời nóng! Tóc ngắn mát hơn.
Nhưng tôi biết, đó còn là biểu hiện của sự tự do, không ràng buộc, không quan tâm đến những gì người khác nghĩ về mình.
Sau khi đi học về, chúng tôi thường nhanh chóng ra cánh đồng để làm việc. Bố mẹ đã chia cho mỗi đứa một phần cánh đồng khoai này. Ninh An nhanh nhẹn lạ thường, đôi tay thoăn thoắt bắt những con sâu trên đồng rồi lại nhanh chân tưới cây cho phần đất của em. Lúc tôi còn đang lúi húi ở luống của mình, con bé đã nhẹ nhàng chạy ra suối, đôi tay thoăn thoắt vớt những con cá, con ốc vào rổ. Những con cá lớn, to khỏe cũng dễ dàng bị em tóm gọn. Rồi em quay trở lại cánh đồng bên tôi, mồ hôi lấm tấm nhưng vẫn vẻ điềm tĩnh:
- Chị! Xong rồi! Về nhà đây.
Sau đó, con bé liền chạy đi, để lại tôi vừa ngỡ ngàng vừa thầm ngưỡng mộ. Nhờ em giỏi giang mà tôi cũng được thơm lây, được bố mẹ bớt chút lo toan.
Vốn dĩ, chúng tôi đã không được tiếp tục đi học vào năm mười ba tuổi. Nhà tôi còn có một người anh trai nữa, Ninh Khiêm. Năm đó, anh tôi tròn mười tám tuổi, anh mong muốn được đi du học Mỹ. Bố mẹ thương anh, dù biết gia cảnh khó khăn, vẫn đồng ý. Nhưng nhà tôi vốn dĩ nuôi ba người con ăn học đã đủ vất vả lắm rồi, nay anh tôi muốn đi du học thì quả thực không đủ khả năng. Vì lý do đó, bố mẹ tôi đành quyết định cho hai chị em tôi nghỉ học để đi làm thuê, kiếm tiền đỡ đần gia đình.
Nhưng Ninh An đã thuyết phục bố mẹ. Con bé xin bố mẹ cho cánh đồng cũ của gia đình. Nơi vốn đã bạc màu từ lâu, nhà tôi từng cố cải tạo nhưng vì không đủ tiền và thời gian nên đành bỏ dở. Một tuần sau, bằng cách nào đó, Ninh An đã khiến cho đất trở nên tơi xốp hơn. Sau đó, con bé gieo trồng những cây khoai lang trên đó. Với khả năng đặc biệt của mình, Ninh An đã trồng ra những củ khoai lang to tròn, chất lượng và đem đi nướng để bán trước cổng trường. Đôi lúc, tôi thường ra phụ con bé bán hàng hoặc chăm sóc luống khoai.
Không chỉ dừng lại ở đó, Ninh An còn xin bố mẹ trồng một vườn rau ở sau nhà. Trước kia, khi cô tôi còn ở đây, cũng từng trồng rau nhưng toàn bị lũ chó hoang từ đâu đến phá. Thế nhưng vườn rau của Ninh An lại không bị sao cả, tươi tốt quanh năm. Nhờ thế, bữa ăn nhà tôi thêm phong phú, và cũng giảm được một khoản tiền ăn đáng kể. Sau này, trên cánh đồng còn được trồng thêm khoai tây, làm phong phú thêm các món ăn mà con bé bán.
Không chỉ dừng lại ở nông sản, Ninh An còn bắt đầu làm thêm nhiều đồ chơi bằng gỗ nhỏ xinh để bán. Rồi lại nhặt những viên đá ven sông, kiên nhẫn kết chúng thành những chiếc vòng tay độc đáo. Với đôi tay khéo léo và khối óc sáng tạo, con bé đã có riêng cho mình một gian hàng nhỏ, lúc nào cũng tấp nập khách. Cuối cùng, số tiền buôn bán của con bé đã nhiều hơn lương mà hai chị em tôi sẽ nhận được khi đi làm thuê. Vì vậy, bố mẹ đành chấp nhận cho chúng tôi tiếp tục đi học. Anh trai tôi cũng có đủ tiền để thực hiện ước mơ du học Mỹ.
Tuy nhiên, bố mẹ tôi bảo sẽ không lo cho chúng tôi tiền đi học. Thế là, buổi tối, Ninh An lại nhận dạy kèm tại nhà cho mấy đứa trẻ con nhà giàu. Và làm bài tập hộ cho người khác để có tiền cho hai chị em đi học. Năm ngoái, để phụ giúp em kiếm thêm thu nhập, tôi cũng đã xin đi làm thêm ở một quán ăn vào buổi tối. Tuy vất vả nhưng tôi biết mình đang góp phần vào ước mơ của hai chị em.
Vào một ngày nọ, buổi sáng hôm ấy tôi thấy bình yên đến lạ thường. Tôi ngước nhìn bầu trời trong xanh, thầm nghĩ:
- Nếu ngày nào cũng bình yên như vậy thì tốt.
Tôi không hề biết rằng đây là sự bình yên trước khi giông bão đến với cuộc đời tôi.