Chương 4

Ngày linh hồn cô xuyên đến thế giới này là một ngày thứ Sáu.

Tối đó cô vừa tắm xong, sau khi kiểm tra tình trạng ngủ đông của mấy bé rùa, yên tâm chui vào trong chăn và bắt đầu tận hưởng ngày cuối tuần một cách thoải mái.

Cô nhớ rõ cái ổ chăn đêm hôm ấy ấm áp nhường nào.

Nhớ ánh mắt cuối cùng trước khi ngủ là đại minh tinh Phù Liên Tuyết đang ngồi trên ghế ôm đàn guitar trong video.

Cũng nhớ rõ sau khi mở mắt ra là một thế giới xa lạ đến không thể xa lạ hơn.

Cô cứ thế xuyên không.

Quả thực là không hiểu ra làm sao cả.

Lại còn có thêm một cái hệ thống.

Hệ thống nói nơi này gọi là Linh Thiên đại lục.

Trên mảnh đại lục này có vô số tông môn tiên phái, kỳ trân dị bảo.

Còn có hai nhân vật chính hào quang rực rỡ.

Nhưng bọn họ đã biến mất.

Hệ thống giao cho cô trọng trách, bảo cô đi tìm nhân vật chính mất tích, nắn lại tuyến thế giới đã bị lệch khỏi quỹ đạo và đưa nó về vị trí cũ.

... Chuyện này càng vô lý đùng đùng!

Cô không làm, cô muốn về nhà.

Hệ thống nói: [Có thể.]

Hệ thống nói: [Hoàn thành nhiệm vụ là có thể về nhà.]

“...”

Đúng là xàm xí.

Cô vẫn nhất quyết không làm.

Cô không muốn dính dáng vào nhân quả của người khác, chứ đừng nói đến chuyện nam chính còn có cả đống hồng nhan tri kỷ, nữ nhân nào mà chịu cho nổi?

Hơn nữa, đó mà gọi là hai nhân vật chính sao?

Nữ chính giữa đường còn chết toi, chỉ còn lại nam chính hào quang rực rỡ đến cuối cùng.

Nam nữ chính cái gì, đây đơn thuần là kịch bản đại nam chủ!

Cô nghiêm khắc từ chối, kiên định một lòng muốn về nhà.

Hệ thống cũng kiên định bắt cô đi làm nhiệm vụ.

Hai bên giằng co.

Rồi sau đó, chưa qua mấy ngày, hệ thống đã bỏ của chạy lấy người.

Lúc ấy, bên tai cô thoáng qua một câu: [Nguy rồi, là...]

Chưa dứt lời.

Cô và hệ thống mất liên lạc.

Chính xác mà nói, là mất liên lạc với người quản lý hệ thống.

Điều duy nhất may mắn là, người chạy rồi, nhưng hệ thống vẫn còn, chức năng cũng vẫn dùng được.

Hiện giờ cô còn chút năng lực có thể sử dụng:

Một là nhận diện nhân vật chính.

Hai là kỹ năng có tên “Lòng dạ bao la”.

Ba là nhận diện người xuyên không.

Chỉ có chức năng thứ ba là không đính kèm với hệ thống.

“Haizz...”

Đường Khê Vân vỗ vỗ cái đầu mềm của Tiểu Vũ.

Thoáng cái, cô đến thế giới này cũng được ba năm.

Rúc ở Linh Sơn Các ba năm.