Trấn Ma Chiểu Trạch thuộc về Phù Đồ Sơn tông, là một trong năm nơi trấn giữ ma khí quan trọng của chân linh giới. Mỗi nơi trấn ma đều có một món chí bảo để trấn áp ma khí tại chỗ, là nhân tố trọng yếu giữ gìn sự ổn định cho cả chân linh giới.
Vậy mà lại có tà tu muốn lén lút đột nhập Trấn Ma Chiểu Trạch? Thánh nữ kia là ai?
[Tuyệt quá! Nhưng nếu Thánh nữ dẫn chúng ta vào Phù Đồ Sơn, liệu có gặp nguy hiểm không? Nếu chí bảo của Trấn Ma Chiểu Trạch bị hủy, liệu nàng ấy có bị nghi ngờ không? An nguy của Thánh nữ cũng rất quan trọng với chúng ta.]
[Ha ha, không cần lo! Thánh nữ đã chuẩn bị kỹ càng! Hiện tại nàng là tiểu sư muội được yêu thích nhất tông môn, hơn nữa còn tìm được vật thế mạng tốt nhất. Chỉ cần nàng dẫn theo đứa ngốc xui xẻo nổi tiếng cả Phù Đồ Sơn cùng vào Trấn Ma Chiểu Trạch, thì bất kể xảy ra chuyện gì cũng có thể đổ hết lên đầu con ngốc ấy!]
Tư Vô Diên: …
[Há há há! Tuyệt diệu! Suýt chút nữa ta quên mất trong Phù Đồ Sơn còn có kẻ xui xẻo đó! Chỉ cần Thánh nữ mang nó theo, mọi chuyện đều không thành vấn đề!]
Tư Vô Diên: …
[Mau chuẩn bị đi, ngày mai Thánh nữ sẽ mời nó cùng xuất hành, rồi dụ vào Trấn Ma Chiểu Trạch. Bước đầu tiên của đại kế vạn năm của chúng ta sắp thành công rồi!]
Tư Vô Diên: …
Sau một lúc dài im lặng, Tư Vô Diên rốt cuộc không nhịn được bật ra một câu chửi thề.
Cho dù trong đoạn hội thoại này không ai nêu tên đứa ngốc xui xẻo kia, nhưng não nàng không hỏng đến mức không nhận ra…
Ngươi, chính, là, cái, đứa, xui, xẻo, đó!
Đại xui xẻo!
Trong cơn kinh hoàng và phẫn nộ, nàng mở mắt tỉnh dậy, lần này rốt cuộc không còn là một mảng đen kịt nữa.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào mắt, hơi chói một chút. Nàng giơ tay che bớt ánh sáng, ngẩn người.
Những đoạn đối thoại nghe được trong mộng tối qua vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng là mộng hay là thật, lại khiến người ta phân vân mơ hồ.
Tư Vô Diên hít sâu một hơi, vẫn cố gắng tin rằng đó chỉ là một giấc mộng kỳ lạ… không liên quan gì đến hiện thực. Nàng tuyệt đối không thể là cái đứa xui xẻo kia!
Tư Vô Diên ngồi thêm một lúc rồi dẹp hết tâm tư, bắt đầu ngày mới với tư thế cá mặn yêu đời.
Một ngày đẹp trời bắt đầu từ việc ăn quả! Vườn nhỏ trong sân nàng có mấy cây linh quả căng mọng linh khí, vị ngọt lại hỗ trợ tu luyện.
Lúc Tư Vô Diên đang hái linh quả, thì ngoài vườn truyền đến giọng nói trong trẻo dễ nghe của một thiếu nữ:
“A Diên! A Diên có đó không? Hôm nay chúng ta cùng lên linh viên sau núi săn linh thú đi! Sư huynh Thiên Cơ Phong tính ra hôm nay là ngày đại cát đó, có thể linh viên sẽ xuất hiện linh thú huyền cấp trở lên!”
Trong nháy mắt, linh quả trong tay Tư Vô Diên rơi xuống đất.
Câu nói đó lọt vào tai nàng không phải là: cùng lên linh viên sau núi săn linh thú, mà là…
[“Diên” xui xẻo! Có đó không? Ta tới dẫn ngươi vào cấm địa gánh tội đây! Hôm nay đại cát, thích hợp để chết đó!]
Tư Vô Diên không cảm xúc cúi người nhặt lại linh quả.
A, không phải mơ đâu.
Đứa xui xẻo thật sự chính là mình rồi!
Nhìn thiếu nữ xinh xắn đang đứng trước mặt mình, Tư Vô Diên cầm linh quả trong tay tự hỏi về nhân sinh.
Đầu óc nàng đang gào thét [Không còn gì để nghi ngờ nữa, kẻ xui xẻo đó chính là mình!]