“Cậu đúng là rất biết thương hương tiếc ngọc đấy.” Trình Lãng đang đi xuống cầu thang thì đột nhiên nghe thấy ai đó nói.
Trình Lãng nhìn kỹ thì thấy Lục Thừa Hiên đang đứng dựa vào tường ở cầu thang bên cạnh, trong miệng kẹp điếu thuốc mấp máy ánh lửa.
Nhận thấy ánh mắt của Trình Lãng, Lục Thừa Hiên cười khẩy một tiếng: “Đầu tiên là Thẩm Hoài Du, giờ lại là Mạnh Thiên Dã. Có vẻ cậu khá hứng thú với người của tôi đấy.”
Trình Lãng giữ nụ cười: “Lục tiên sinh hiểu nhầm rồi. Hai người họ, một người là bạn học, một người là đồng nghiệp của tôi. Tôi chỉ đang duy trì mối quan hệ xã giao cơ bản nhất thôi.”
“Phải không?” Lục Thừa Hiên hỏi một cách không chút cảm xúc: “Cùng Thẩm Hoài Du mở quán trà sữa cũng là trong phạm vi quan hệ xã giao cơ bản nhất à?”
Trình Lãng cụp mắt xuống. Hắn không bất ngờ khi Lục Thừa Hiên biết chuyện này. Dù sao thì nhân vật công chính trong nguyên tác ngoài tính cách tra nam ra thì còn có thiết lập là tổng tài bá đạo thiên lương vương phá. Vì vậy, việc y biết những chuyện này cũng không có gì lạ. Trình Lãng chỉ tò mò tại sao Lục Thừa Hiên lại tìm đến hắn vì chuyện này.
Lục Thừa Hiên tỉ mỉ đánh giá Trình Lãng một lúc lâu rồi lắc đầu cười khẩy: “Sao Tần Mục lại coi trọng loại người như cậu nhỉ? Cho cậu lên làm trụ cột của Bạch Ngọc Kinh? Từ đầu đến chân chỉ nghĩ đến tiền với tiền. Thật là tục tằn.”
“Tôi cảnh cáo cậu. Từ ngày mai trở đi, lúc biểu diễn không được tự ý mời khách gọi bài hát, cũng không được nhận rượu của họ nữa.” Lục Thừa Hiên mặt mày tối sầm: “Loại hành động này của cậu, thật sự làm giảm giá trị của Bạch Ngọc Kinh.”
Trình Lãng nhìn Lục Thừa Hiên, bình tĩnh* hỏi: "Lục tổng biết hôm nay tôi hát bài hát khách hàng yêu cầu, uống rượu họ đưa kiếm được bao nhiêu tiền không?"
*Tâm bình khí hòa: Tâm thái ổn định, bình tĩnh
Lục Thừa Hiên cười nhạt một tiếng. Y không muốn biết.
"30 vạn!" Trình Lãng nói, tối nay hắn đã hát 5 bài khách hàng yêu cầu và uống 25 ly rượu: "Tôi biết Lục tổng là khách quý của Bạch Ngọc Kinh. Theo quy định của Bạch Ngọc Kinh, nhân viên phải tận lực đáp ứng mọi yêu cầu của khách hàng. Nhưng chỉ bằng một câu nói của Lục tổng, tôi phải từ bỏ 30 vạn mỗi ngày, một tháng ít nhất 900 vạn tiền hoa hồng!"
Nói tới đây, Trình Lãng mỉm cười nhìn về phía Lục Thừa Hiên: "Tôi tin rằng lời nói của Lục tổng rất có uy*. Vậy thì tổn thất này, ai sẽ bồi thường cho tôi?"
*Miệng vàng lời ngọc
Biểu cảm của Lục Thừa Hiên cứng đờ lại. Ý đồ của Trình Lãng rất rõ ràng, hắn có thể nghe lời, nhưng số tiền mà hắn ta kiếm được mỗi tối, phải có ai đó bù lại cho.
Lục Thừa Hiên sao có thể chi 900 vạn mỗi tháng để bù lại tiền cho Trình Lãng? Rõ ràng là không thể. Y là một bá tổng, không phải là một kẻ ngốc. Chi mỗi tháng 900 vạn, cái gì cũng không làm, chỉ để chiêu bài của Bạch Ngọc Kinh không uống rượu và không hát bài khách hàng yêu cầu, Lục Thừa Hiên không đến nỗi coi tiền như rác như vậy.
Ngoài ra, sâu trong lòng Lục Thừa Hiên nổi lên một chút nghi ngờ về cuộc sống. Mỗi tháng Trình Lãng chỉ cần hát hò và uống một chút rượu là có thể kiếm được mấy trăm vạn, trong khi một bá tổng như y phải cực khổ thức đêm tăng ca, lợi nhuận thực tế của công ty mỗi tháng có thể được bao nhiêu?
Nghĩ đến điều đó, Lục Thừa Hiên chợt cảm thấy hoài nghi về cuộc sống. Y nhìn nụ cười trên mặt Trình Lãng, cảm thấy dù Trình Lãng đang cười rất kính trọng nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn ta đang chế giễu y "không có tiền đừng có ra vẻ".
Nghĩ đến loại khả năng này, cả người Lục Thừa Hiên đều không thoải mái.