Chương 6

Giọng anh nhuốm vẻ biếng nhác, ánh mắt hài lòng lướt qua người cô từ xa.

"Dù sao thì người tôi để mắt tới là cô của hiện giờ."

Ánh đèn neon về đêm vô cùng rực rỡ, cảnh sắc của toà lâu đài đương nhiên là đẹp không sao tả xiết.

Giọng anh vang lên từ phía sau đầu cô: "Cảnh có đẹp không?"

Vân Chi Ý chẳng thấy đẹp chút nào, ngược lại còn sợ đến mức mặt mày trắng bệch.

Bởi vì bên ngoài quảng trường đài phun nước, vệ sĩ và người hầu đang đi tuần tra qua lại.

Cô nhẹ giọng hỏi mang theo chút nài nỉ: "Lát nữa... Có thể để em kéo rèm cửa lại được không?"

"E dè thế à, hả?" Tiếng cười khàn khàn của anh đầy phóng túng nhưng lại vô tình mang một chút cưng chiều.

"Yên tâm, kẻ nào dám nhìn về phía này tôi sẽ móc mắt nó."

Trưa hôm sau.

Lúc Vân Chi Ý tỉnh lại, eo cô đau như muốn gãy rời!

Người đàn ông đó chẳng hề thương hoa tiếc ngọc với cô.

Thế nhưng cô lại không tài nào từ chối được, cuối cùng chỉ đành âm thầm chịu đựng sự nhiệt tình của anh.

Vốn dĩ cô đã chạy trốn cả đêm bây giờ cả người chẳng còn chút sức lực nào.

Nhưng cô không thể ở lại đây, phải đi ngay lập tức, rời khỏi nơi nguy hiểm này.

Bước xuống giường Vân Chi Ý đi đến bên cửa sổ sát đất.

Phóng tầm mắt ra xa, khung cảnh vô cùng khoáng đạt. Trước mắt là kiến trúc lâu đài và vườn hoa, xa xa là thác nước trong veo đang chảy và khu rừng rậm rạp xanh tươi bao quanh.

Phải là người thế nào mới xây nơi ở tại một nơi hẻo lánh không một bóng người như vậy chứ?

Cô không nhớ rõ tối qua mình đã đến đây bằng trực thăng như thế nào.

Nhìn quy mô kiến trúc và mức độ xa hoa này chắc chắn đã tiêu tốn một khoản tiền khổng lồ. Chủ nhân của tòa lâu đài không giàu thì cũng sang, quyền thế ngút trời.

Không còn nghi ngờ gì nữa, thân phận của "Lệ gia" kia mang lại cho cô cảm giác vừa bí ẩn vừa có lai lịch không hề tầm thường.

Thu lại ánh mắt.

Trước cửa sổ sát đất vẫn còn vương lại sự hỗn loạn của đêm qua...

Tiếng trực thăng từ ngoài cửa sổ vọng vào, Vân Chi Ý ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy chiếc trực thăng lượn vài vòng trên không rồi bay về phía xa.

Vệ sinh cá nhân đơn giản xong Vân Chi Ý đi xuống lầu.

Phòng khách rộng mênh mông xa hoa tột bậc. Các cô hầu gái đang cẩn thận lau chùi những bình hoa cổ.

"Này, mấy cô nói xem thiếu gia bị làm sao thế? Thú cưng chạy mất tìm không thấy vậy mà ngài ấy lại nhặt một cô gái bẩn thỉu từ trong rừng về!"