Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mỹ Nhân Trong Lòng Bàn Tay Lệ Thiếu

Chương 44

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nụ hôn triền miên kết thúc, giọng người đàn ông vang lên: "Thử xem rốt cuộc cô có hài lòng với tôi không..."

"..."

Chuyện này mà cũng nói ra được sao?

Lệ Quắc Dã cưng chiều nói: "Sao thế, bảo cô ở lại nên không vui à? Ai chọc cô xù lông thế, mèo hoang nhỏ."

Tâm trạng cô không tốt à? Rất bài xích anh!

Vân Chi Ý nói: "Không nhắc đến chuyện đó nữa."

"Ừm."

Ánh mắt người đàn ông rơi trên môi cô, ánh mắt ấy không hề trong sáng, giọng nói từ tính lại có chút mập mờ: "Vậy chúng ta làm chuyện chính thôi."

"?"

Cô nhanh chóng hiểu ra.

Sững người một lúc: "Cái đó, tình hình của em hơi đặc biệt, anh có thể nương tay một chút được không..."

Đắc tội với đại lão cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!

Bây giờ đúng là tiến thoái lưỡng nan!

Hơi thở nguy hiểm của anh tiến lại gần: "Xem biểu hiện của em thế nào đã..."

Lệ Quắc Dã cẩn thận để ý đến cảm nhận của cô.

Chỉ sợ làm vỡ người phụ nữ nhỏ nhắn trong lòng.

Trước nay anh luôn không lộ vui giận ra mặt nhưng dưới vẻ ngoài bình tĩnh lúc này, ngọn lửa du͙© vọиɠ đã sớm bùng cháy dữ dội.

Vân Chi Ý vẫn còn đang nghĩ về hôn lễ của mình, lại không biết rằng hết lần này đến lần khác dây dưa với Lệ Quắc Dã đã định sẵn hôn lễ của cô sẽ là một kiếp nạn lớn!

-

Ngoài cửa phòng bao.

Dạ Uyên đứng đến mỏi nhừ cả chân.

Mẹ kiếp? Chuyện quái gì thế này, Lệ Quắc Dã và Vân Chi Ý ở riêng với nhau còn thẳng thừng đuổi anh ta ra ngoài, ngoảnh đi ngoảnh lại đã nửa tiếng rồi.

"Này? Rốt cuộc có uống rượu nữa không đây!"

"Mẹ nó chứ, áo khoác của tôi còn chưa lấy ra..."

Cửa phòng bao vẫn đóng chặt không một tiếng động.

Chết tiệt! Dạ Uyên tức đến chửi thề một tiếng, Vân Chi Ý đến tìm Lệ Quắc Dã để "Bàn chuyện" e là bây giờ không phải bàn chuyện thật rồi.

Mà là "Làm chuyện" thì có!

Có thể giữ ý tứ một chút không hả, chú ý hình tượng đi chứ đừng có làm trong phòng bao, lát nữa anh ta còn phải vào uống rượu nữa đấy.

Hai người này cũng không biết đến bao giờ mới xong.

Dạ Uyên không nhịn được ghé sát vào hỏi Phong Trạch.

"Lệ gia nhà cậu và Vân Chi Ý rốt cuộc là thế nào?"

Phong Trạch miệng kín như bưng nhưng cũng nói thật.

"Dạ thiếu, chuyện này anh hỏi nhầm người rồi, tôi thật sự không biết!"

"Thật sự không biết?"

"Thật sự không biết gì cả."

"Đúng là đồ cứng đầu, cùng một giuộc với ông chủ nhà cậu." Dạ Uyên châm một điếu thuốc: "Quắc Dã quá không trượng nghĩa, đúng là loại thấy sắc quên bạn điển hình, rõ ràng là anh ta rủ tôi đi uống rượu kết quả cô gái kia vừa đến là đuổi thẳng tôi ra ngoài không chút lưu tình."

Nếu không phải Lệ Quắc Dã tiêu rất rất nhiều tiền ở quán của anh ta.

Anh ta mới không nuốt cục tức này.

Có thể vùng vẫy trong cả giới hắc bạch đạo như cá gặp nước thì Dạ Uyên chính là một ác bá thứ thiệt.

Hết cách rồi.

Lệ Quắc Dã cho quá nhiều!

Thật sự quá quá nhiều, nhiều đến mức người ta không thể từ chối.

Một khách hàng siêu cấp VIP thế này, đối với một kẻ yêu tiền như mạng như Dạ Uyên mà nói quả thật không tìm được lý do gì để từ chối.

Phong Trạch biết Dạ Uyên đang tức đầy bụng chỉ có thể an ủi.
« Chương TrướcChương Tiếp »