Chương 41

May mà mục đích đã đạt được, Vân Chi Ý thầm thấy may mắn vì mình có thể thoát thân.

Chỉ mong sau này đừng bao giờ dính dáng đến anh nữa!

Đi đến cửa phòng, ngay lúc cô định kéo cửa ra thì một bóng người đã lao vυ"t ra ngoài như một cơn gió.

"Người anh ta muốn đuổi là tôi..." Giọng Dạ Uyên đã vọng lại từ phía xa.

Lúc Vân Chi Ý muộn màng nhận ra thì eo mình đã bị một đôi tay to lớn ghì chặt.

Cánh tay mạnh mẽ dễ dàng bế bổng cô lên, ôm ngang hông tiến về phía ghế sofa.

"Vân Chi Ý cô chạy đi đâu?"

Vân Chi Ý hoảng hốt nhìn quanh phòng chỉ còn lại hai người.

Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng cô.

Xui xẻo quá! Đúng là xui xẻo mà!

Lẽ ra cô nên biết Lệ Quắc Dã sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.

"Vân Chi Ý, cô vội vã chạy về gặp vị hôn phu của cô thế cơ à?"

Cô bị ép ngồi xuống bên cạnh anh, lực ở eo siết chặt khiến cô đau đến hít một hơi khí lạnh.

"Trả lời tôi."

Lực trên tay Lệ Quắc Dã càng siết chặt, dường như muốn bóp nát vòng eo nhỏ của cô.

"Hức... Sao anh lại nhắc đến anh ta?" Cô đau đến nức nở, mắt lưng tròng ngấn lệ.

Rốt cuộc anh muốn làm gì?

"Lệ thiếu gia, tối nay anh cố tình chặn em và Tô Thâm ở hành lang khiến em khó xử không biết phải làm sao, em cũng đã chiều theo ý anh rồi... Chuyện vốn có thể cho qua tại sao anh lại tặng nhẫn cho em, trong khi anh biết rõ là em đã có hôn ước!"

"Lẽ nào... Lẽ nào anh thích cảm giác kí©h thí©ɧ nên muốn ép em chiều theo anh nữa sao?"

"Rõ ràng trước đó anh đã hứa với em, sau khi em chiều theo anh sẽ không tìm em gây phiền phức nữa thế mà anh lại nuốt lời. Lần này em tuyệt đối sẽ không tin anh nữa!"

Vân Chi Ý chỉ mong anh buông tha cho mình.

Nhưng đối với anh mềm mỏng hay cứng rắn đều vô dụng.

Cuối cùng khi cô đã giãy giụa đến kiệt sức Lệ Quắc Dã mới nới lỏng tay khỏi eo cô.

"Đeo nhẫn vào."

"Chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời, qua đêm nay tôi sẽ không tìm em gây rắc rối nữa."

Vân Chi Ý bán tín bán nghi: "Anh chắc chứ?"

Hơi thở lạnh lùng bao trùm lấy cô, đôi môi mỏng của người đàn ông áp xuống rồi hôn cô.

"Đừng quá tự tin vào bản thân. Hôn lễ của cô sắp đến rồi, tôi không có hứng thú với phụ nữ đã có chồng đâu. Tôi hứa, trước khi hôn lễ của cô được cử hành tôi tuyệt đối sẽ không xuất hiện nữa."

Lời hứa của người đàn ông khiến trái tim đang treo lơ lửng của cô cuối cùng cũng hạ xuống.

Cứ ngỡ anh sẽ nổi điên đến tìm Tô Thâm để phá hoại hôn lễ làm đảo lộn kế hoạch của mình cơ.

Xem ra là mình đã lo xa rồi!

Thế nhưng ngã một lần thì phải khôn ra một chút.

Vân Chi Ý lấy điện thoại ra bật chế độ ghi âm.

"Lệ thiếu gia, lỡ sau này anh nuốt lời thì sao? Anh không phiền nếu em ghi âm lại chứ?"

"Vừa rồi chính miệng anh đã hứa với em, sau đêm nay anh không được xuất hiện trước mặt Tô Thâm, không được để anh ta biết mối quan hệ của chúng ta và càng không được can thiệp vào hôn lễ của em và anh ta."