Chương 33

An Dĩ Nhu chỉ có thể đè nén cơn tức giận trong lòng, gương mặt nở một nụ cười vô cùng dịu dàng.

"Chị, có phải chị hiểu lầm em rồi không? Anh rể đúng là người có tướng mạo phi phàm, là người nổi bật nhất trong giới thiếu gia nhà giàu ở thành phố Kim nhưng dù sao anh ấy cũng là người đàn ông của chị, em sao dám có ý đồ gì với anh ấy chứ. Sở dĩ em đến muộn như vậy là vì thật sự có chuyện quan trọng cần bàn với anh ấy."

"Ồ? Không có ý định tán tỉnh anh ấy à? Cô chứng minh thế nào đây." Vân Chi Ý hỏi.

"Em, em thề!" An Dĩ Nhu giơ tay lên.

Giọng Vân Chi Ý mang theo một sức ép mạnh mẽ: "Thề thốt là thứ vô dụng nhất."

An Dĩ Nhu không từ bỏ: "Chị, em thật sự chỉ đơn thuần ngưỡng mộ anh ấy thôi, không hề có ý định lên giường với anh ấy đâu, chị tin em một lần đi!"

"Được thôi." Vân Chi Ý cũng thuận thế cho qua chuyện.

Cô đưa mắt nhìn Tô Thâm đầy dò xét, giọng điệu mềm mỏng hỏi: "A Thâm, em gái em tìm anh anh có muốn nói chuyện với cô ấy không?"

"Chuyện này..." Tô Thâm do dự, ánh mắt nhìn sang An Dĩ Nhu bên cạnh, trong mắt đối phương đã ngấn lệ.

Ánh mắt anh ta lại lướt qua bụng của cô ta.

An Dĩ Nhu đang mang thai con của anh ta!

Sở dĩ cô tìm đến muộn như vậy tám phần là vì chuyện đứa bé.

"Chi Chi, em về phòng đợi anh trước nhé?" Tô Thâm đã có lựa chọn.

Bên cạnh.

An Dĩ Nhu thấy Vân Chi Ý không hề lay chuyển liền quỳ xuống trước mặt cô bắt đầu giả vờ đáng thương.

"Chị, chú và mẹ em nói dự án của công ty gặp chút vấn đề, bảo em đến đây tìm anh Thâm để xin chỉ giáo. Tiện thể bản thiết kế trước đây của em ở công ty cũng có chút vấn đề nên muốn nói chuyện riêng với anh Thâm một lát..."

An Dĩ Nhu nói dối không chớp mắt.

Bàn chuyện công ty gì mà phải đợi đến tối mịt thế này?

Là cô ta không chịu nổi cô đơn nên tìm Tô Thâm để vui vẻ thì có!

Vân Chi Ý không vạch trần.

Tra nam tiện nữ đúng là tình sâu như biển.

Cô đang sầu não không biết làm sao để cắt cái đuôi dai như đỉa đói Tô Thâm này đây! Không ngờ An Dĩ Nhu lại coi anh ta như báu vật.

Thấy Tô Thâm xót xa đỡ An Dĩ Nhu đang quỳ trên đất dậy.

Vân Chi Ý giả vờ ghen tuông.

Cô giơ tay lên thẳng thừng tát một cái vào mặt Tô Thâm.

"A Thâm, uổng công em yêu anh đến vậy, tối nay anh làm em thất vọng quá! Chúng ta tuyệt giao một ngày, anh đi mà dỗ dành cô em gái ngoan của em đi!"

Vân Chi Ý mắt rưng rưng lệ trông như đau khổ đến tột cùng rồi chạy đi.

Tô Thâm nhăn mặt, không ngờ Vân Chi Ý yêu anh ta sâu đậm đến thế, không chỉ lo nghĩ cho anh ta mọi bề mà thậm chí còn nén đau từ bỏ!

"Chi Chi em đừng đi, nghe anh giải thích."

Chưa kịp cất bước An Dĩ Nhu đã như một sợi dây leo quấn lấy anh ta, nước mắt rơi lã chã.

"Anh yêu, rốt cuộc anh là người đàn ông của ai hả? Em đang mang con của anh, anh không quan tâm chút nào sao? Vì muốn ở riêng với anh em đã phải quỳ xuống trước mặt Vân Chi Ý, anh còn muốn em phải làm thế nào nữa!"