Chương 27

Khi một giọng nữ the thé vang lên trong radio, một tiếng livestream kết thúc, màn hình của phòng livestream "Trốn Thoát Cùng Tình Yêu Đích Thực" cũng biến mất ngay lập tức.

Khu bình luận vẫn nhảy lên liên tục:

[Ngắn quá rồi đấy!]

[Kính nhờ ai đó có duyên hãy đánh ngất tui qua đường cáp mạng, rồi đánh thức tôi dậy vào thứ sáu tuần tới, nếu không tui sẽ không thể chịu nổi sáu ngày này]

[Hẹn mọi người sáu năm sau gặp lại nhé]

[Mong chờ Liễu Mặc Hoa Khúc]

[Mong chờ siêu sao quốc tế Lục Linh mới 22 tuổi đã giành được giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất!]

[Vậy tui âm thầm mong chờ CP Sở Thẩm vậy. Có ai ship đôi tình nhân thích chơi cosplay chung với tui không? Tui có cảm giác đôi này sẽ hot, chắc chắn là đáng để đầu tư]

[Cosplay gì á?]

[Bà bên trên chưa xem livestream của Thẩm Tình Tiêu à? Mau đi học bù đi!]

...

Trong phòng thu.

Đạo diễn Tiết Vân thở phào nhẹ nhõm: "Đội Thẩm Tình Tiêu và Sở Lệ đã thể hiện vượt quá mong đợi của tôi đấy, không ngờ hai người đều giỏi bida như vậy, sau khi biên tập chắc chắn sẽ rất đẹp. Mà lúc mới đầu, Thẩm Tình Tiêu còn may mắn giải quyết được vấn đề bóng đèn điều khiển bằng giọng nói nữa."

Nhà sản xuất Thái liếc nhìn cô: "May mắn cũng là một phần của thực lực."

Lưu Đạt đứng sau hai người, hai tay chắp sau lưng, không nói lời nào.

Ha ha, đây mới chỉ là món khai vị thôi. Phần đáng sợ và thú vị còn ở phía sau nữa, đến lúc đó mới vui!

Một kẻ hèn nhát như Thẩm Tình Tiêu mà bị dọa sẽ khóc lóc ầm ĩ, mà chồng cậu ta cũng không phải là loại người biết an ủi người khác...

Điện thoại di động của gã rung lên, Lưu Đạt nhìn thấy Tiểu Lý của bộ phận tuyên truyền đã soạn xong một bài post đầy drama theo lời gã dặn lúc trước, khiến gã càng an tâm hơn.

***

Câu lạc bộ xem mắt "Bầu trời định mệnh”, sảnh hoạt động xem mắt ở tầng 1.

Ngay chính giữa là chiếc bàn ăn dài bằng đá cẩm thạch màu trắng sang trọng theo phong cách phương Tây, trên bàn bày dưa hấu, táo, đào, đủ loại trái cây, cùng rất nhiều phần bánh mì sandwich nhỏ để lót dạ.

Mỗi bên bàn ăn có bốn chiếc ghế được sắp xếp chỉnh tề.

Sau khi kết thúc livestream, tất cả các khách mời đều thoải mái hơn nhiều. Dẫu sao thì lúc này họ có nói sai hay làm sai điều gì cũng đều có thể chỉnh sửa được.

Đến cửa phòng đối diện, Sở Minh Nguyệt kéo Lục Linh chạy về phía bàn ăn. Lúc đi ngang qua Sở Lệ, Sở Minh Nguyệt chỉ ngẩng đầu gọi một tiếng "Anh" cho qua chuyện rồi nhanh chóng chuồn mất.

Các cô gái ngồi xuống phía bên trái của bàn ăn kiểu phương Tây, bắt đầu chia nhau những chiếc bánh sandwich.

Mục Kiên và Vu Ngao theo sau ngồi xuống bên cạnh họ.

Bên còn lại, Tống Thành Mặc, Khúc Miên, Thẩm Tình Tiêu và Sở Lệ lần lượt ngồi vào chỗ của mình.

Trong lúc chờ đợi chỉ thị tiếp theo của tổ chương trình, Tống Thành Mặc mở lời thảo luận về cốt truyện:

"Ban này mọi người có tìm thấy manh mối nào về cốt truyện không? Phía chúng tôi tìm thấy hai lời nhắn của Tiểu Ái, một cái là nhớ những ngày chơi bida với bạn bè, một cái là nhớ những ngày vẽ tranh với bạn bè."

Sở Minh Nguyệt gật đầu như bổ củi: "Ồ, có có."

Mục Kiên: "Tốt nhất là cô nên ăn xong rồi hãy nói, cẩn thận nghẹn chết đấy!"

Mục Kiên vừa nói xong thì chợt cảm thấy có một ánh mắt lạnh lẽo đập thẳng vào mặt mình, anh ta nghi ngờ quay đầu lại, nhưng chỉ thấy Sở Lệ đang uống trà với vẻ hờ hững.

Sở Minh Nguyệt lườm Mục Kiên một cái, nuốt miếng bánh mì xuống: "Phía chúng tôi cũng có tin nhắn của Tiểu Ái, là Tiểu Ái nhớ những ngay xem phim và chơi game với bạn bè."

Lục Linh: "Lạ thật đấy."

Sở Minh Nguyệt: "Có gì lạ thế?"

Ánh mắt Lục Linh bình tĩnh, giọng nói dịu dàng như nước:

"Nguyệt Nguyệt, cậu nghĩ thử mà xem. Theo cốt truyện trước đó, rõ ràng người bạn Tiểu Ái của chúng ta đang sống trong thời gian yêu đương hạnh phúc sau khi thoát kiếp độc thân."

"Nhưng tại sao cậu ta lại viết là nhớ những việc cậu ta đã làm với bạn bè ở câu lạc bộ xem mắt này?"

"Nghe có vẻ như... cậu ta vẫn rất cô đơn vậy."

Thẩm Tình Tiêu đang chăm chú lắng nghe cuộc thảo luận của họ thì đột nhiên cảm thấy Khúc Miên nhẹ nhàng kéo tay áo mình, anh nghiêng đầu: "Sao thế?"

Khúc Miên ghé lại gần anh, thì thầm: "Anh Tình Tiêu, vừa nãy anh giải câu đó kiểu gì thế?"

Thì ra là chuyện này. Thẩm Tình Tiêu liếc nhìn camera, biết Khúc Miên không muốn để lộ sự thật là được mình giúp đỡ, anh tỏ vẻ hiểu ý ghé sát vào tai Khúc Miên nói:

"Thực ra cậu cũng giải gần ra rồi. Chẳng phải cậu nói với tôi là có 22 cái cây, 15 ngôi nhà, 10 cây cầu và 10 con chim đó sao? Tôi vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để chuyển các con số thành chữ cái, vì vậy tôi liền thử sắp xếp các chữ cái đầu tiên của bốn thứ đó bằng tiếng Anh theo thứ tự từ lớn đến bé. Tôi chỉ thử thôi, nhưng không ngờ mình lại đúng."

"Anh đỉnh thật đấy." Khúc Miên thốt lên, nhìn Thẩm Tình Tiêu bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

"Đâu có, đó là vì cậu giỏi mà." Thẩm Tình Tiêu kiên quyết cổ vũ thụ chính.

Khúc Miên cong mắt cười, lặng lẽ dịch ghế về phía Thẩm Tình Tiêu thêm một chút, đến gần anh hơn.

"Để tôi xem các bạn mới đã đến đủ cả chưa..."

Đột nhiên, một giọng nữ the thé vang lên từ căn phòng trên tầng hai, Sở Minh Nguyệt sợ đến mức làm rơi chiếc bánh sandwich mới vừa cắn được một miếng xuống đất.

Một người phụ nữ đeo mặt nạ thần Cupid chậm rãi bước ra khỏi phòng: "Xem ra mọi người đã đến đủ, không ai phải chịu phạt cả, thật đáng tiếc..."

Tống Thành Mặc vội vàng đưa tay ôm Khúc Miên vào lòng, lớn tiếng hỏi: "Phạt gì thế?"

Người phụ nữ đeo mặt nạ giả vờ ngạc nhiên kêu lên: "Ôi trời, sao tôi lại vô ý nói ra những điều mình nghĩ rồi." Sau đó cô ta nhanh chóng xách váy đi xuống từ tầng hai: "Chào mừng tất cả những người bạn mới đến với Câu lạc bộ xem mắt Bầu trời định mệnh! Tôi là người dẫn chương trình của sự kiện xem mắt hôm nay, Cupi!"

Thẩm Tình Tiêu nhìn NPC tên là Cupi xách váy từng bước đi xuống từ tầng hai, thầm toát mồ hôi hột trong lòng.

NPC của chủ đề xem mắt là Cupid, tên là Cupi, cách đặt tên này đơn giản và thẳng thắn y như cách đặt tên trước kia của anh vậy.

Cupid đi đến chiếc bàn dài, phát ra tiếng cười quái lạ: "Ha, chào mừng tám người bạn mới. Ở Bầu trời định mệnh, mỗi người bạn đều có cơ hội nếm thử hương vị tuyệt vời của việc gặp được tình yêu đích thực."

Cupi cố tình nhấn mạnh vào hai từ "nếm thử" và "hương vị", như thể đang ám chỉ điều gì đó.

Thẩm Tình Tiêu tỏ vẻ thích thú cắn một miếng dưa hấu.