Ninh Huyên Nhi sững sờ, mày mắt lại ủ rũ.
“Khoan đã...” Nguyệt Kiến dường như nhớ ra điều gì, bèn nâng cằm Ninh Huyên Nhi lên, săm soi nàng một lượt.
Vừa xinh đẹp vừa quyến rũ, lại nhờ đôi mắt tròn xoe mà có thêm vài phần ngây thơ, quả thực vô cùng đáng yêu.
Nàng ấy nhìn hồi lâu khiến Ninh Huyên Nhi có chút ngại ngùng, lúng túng hỏi: “Sao... sao vậy?”
Nguyệt Kiến cười rạng rỡ, vẻ mặt có chút trêu chọc: “Dung mạo khiến những kẻ ghét ngươi phải tức đến nghiến răng nghiến lợi này chẳng phải chính là vốn liếng của ngươi sao?”
“Trong phủ của chúng ta có bốn vị công tử đã trưởng thành, người nào cũng là bậc tài tuấn, nếu ngươi được một trong số họ để mắt tới thì chẳng phải là có thể đổi đời rồi sao?”
Ánh mắt Ninh Huyên Nhi từ ngây ra dần dao động, rồi cả người như được bao bọc bởi niềm vui sướиɠ, gần như muốn nhảy cẫng lên.
Nàng không khỏi ôm lấy mặt Nguyệt Kiến, mừng rỡ nói: “Đúng vậy, sao ta lại không nghĩ ra nhỉ?”
“Nguyệt Kiến, ngươi thông minh thật đấy!”
Nguyệt Kiến kiêu hãnh hất cằm, tiện tay lau nước trên tay vào vạt áo rồi bắt đầu phân tích cặn kẽ giúp Ninh Huyên Nhi: “Đại thiếu gia Tạ Lăng Phong...”
Nguyệt Kiến suy nghĩ một lát rồi tự mình lắc đầu: “Tuy chưa thành thân nhưng suốt ngày giam mình trong thư phòng, mở miệng ra là Tứ thư Ngũ kinh, chỉ muốn đỗ đạt công danh. Xem chừng là người không màng nữ sắc.”
Ninh Huyên Nhi gãi đầu, xoắn một lọn tóc mai bên thái dương.
Chẳng hiểu sao, nàng lại nhớ đến những vở kịch mà người kể chuyện rong trên phố hay kể lúc còn nhỏ, bèn cười khẩy một tiếng rồi bắt chước: “Biết đâu chàng lại là kẻ không màng tài sắc, chẳng dám nhìn cả Quan Âm thì sao?”
Nguyệt Kiến ngẩn ra rồi dùng đầu ngón tay chọc vào trán Ninh Huyên Nhi, bật cười: “Chúc Anh Đài người ta là tiểu thư khuê các đàng hoàng, giả nam cùng Lương Sơn Bá đọc sách ở học đường. Ngươi có cái số ấy không?”
Ninh Huyên Nhi đưa tay xoa xoa vầng trán hơi đỏ của mình, không phục mà “Xì” một tiếng.
“Nghĩ tiếp đi!”
“Nhị thiếu gia Tạ Chẩm Hạc, đẹp như tiên giáng trần, tính tình lại hòa nhã đúng mực.”
Nguyệt Kiến vừa đi đi lại lại vừa xoa cằm: “Tính tình lại ôn nhu nho nhã, quả là một đấng quân tử đoan chính, là người tình trong mộng của bao tiểu thư khuê các ở kinh thành! Đúng là một lang quân tuyệt vời.”
“Nhưng...”
Nguyệt Kiến dừng bước, liếc nhìn Ninh Huyên Nhi rồi lắc đầu thở dài: “Trong Tạ phủ này ai mà không biết, chủ tử của ngươi là biểu tiểu thư Nguyễn Diệu Doanh đã si mê Nhị thiếu gia và chờ đợi hắn bao năm. Chủ mẫu cũng có ý tác hợp cho họ, muốn gả nàng ta cho Nhị thiếu gia.”
“Chủ mẫu là người trong mắt không dung nổi một hạt cát. Vì sự an toàn của ngươi, tốt nhất là nên dẹp ý định với hắn đi!”
Nguyệt Kiến nói xong lại phát hiện Ninh Huyên Nhi từ nãy đến giờ không còn ríu rít nữa, mà ngây người đứng tại chỗ, mắt nhìn xuống đất không nhúc nhích.
“Nghĩ gì mà xuất thần thế?” Nguyệt Kiến lại gần, huơ huơ năm ngón tay trước mặt Ninh Huyên Nhi.
Ninh Huyên Nhi vẫn chưa hoàn hồn, bởi vì từ lúc Nguyệt Kiến nhắc đến Tạ Chẩm Hạc, nàng đã nhớ lại một vài chuyện cũ.
Nàng hầu hạ trong Bích Ngọc Viện của Nguyễn Diệu Doanh, lại chỉ là một tiểu tỳ cấp thấp nên dĩ nhiên ít khi ra ngoài, cũng chẳng có qua lại gì với các vị thiếu gia.
Duy nhất chỉ có Nhị thiếu gia, nàng và hắn từng có chút duyên gặp gỡ.
****
Ninh Huyên Nhi nhớ lại, hôm đó nàng rời Bích Ngọc Viện để đến nhà kho lấy ít bút mực cho biểu tiểu thư.
Ngày thường việc này tự nhiên không đến lượt nàng, nhưng hôm ấy Tú Hà lười biếng nên đã đùn đẩy cho nàng.
Người trông coi nhà kho là Phùng ma ma, thê tử của quản gia Vương Anh, một phụ nhân hiền lành, tốt bụng.
Lúc ấy, Phùng ma ma đang ngồi sau bàn kiểm kê sổ sách. Thấy người đến không phải gương mặt quen thuộc, bà ấy liền hiểu ra vấn đề. Bà ấy nhìn Ninh Huyên Nhi, bất giác nhớ đến nữ nhi yểu mệnh của mình, nếu con bé lớn lên khỏe mạnh, có lẽ cũng trạc tuổi này.
Thế là trong lòng bà ấy không khỏi nảy sinh thương tiếc, muốn dặn dò Ninh Huyên Nhi vài câu.
Phùng ma ma dùng giấy dầu gói bút mực cẩn thận rồi đặt vào tay Ninh Huyên Nhi, cười hiền từ: “Đôi khi quá nổi bật cũng dễ bị người khác chèn ép, nhưng đó không phải lỗi của ngươi.”