Chương 8: Nhốt vào tầng hầm

“Cậu có thể đi tố cáo tôi.”

Lục Yến Hoài vẫn mỉm cười, nhưng lực tay lại vô tình siết chặt hơn.

“Nhưng điều kiện là, cậu phải bước ra khỏi căn phòng này được đã.”

Khi Lục Yến Hoài buông tay ra, trên cổ Giang Vãn lập tức hiện lên mấy dấu tay đỏ tươi.

Những vết ấy nổi bật đến chói mắt trên làn da trắng mịn của thiếu niên.

Làn da non mềm, trắng như vậy, đúng là rất dễ để lại dấu vết.

Nghĩ đến đó, Lục Yến Hoài nheo mắt lại. Trong đầu hắn thậm chí đã hiện ra cảnh Giang Vãn nằm trên giường, khắp người đầy dấu vết.

Và anh sẽ là kẻ tạo ra tất cả những dấu vết đó, là người duy nhất sở hữu thân thể xinh đẹp ấy.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?!”

Giang Vãn vì thiếu không khí mà ho sặc sụa. Giọng cậu khàn đặc, tràn đầy tuyệt vọng và đau đớn.

Cậu không hiểu mình đã làm sai điều gì, lại bị người làm cho mê man, trói mang về nhà, trói trên giường không thể cử động, còn phải chịu sự sỉ nhục như thế này.

Lục Yến Hoài khẽ cười, chậm rãi vuốt dọc khớp cổ tay đã ửng đỏ của thiếu niên. Đầu ngón tay anh lạnh hơn cả sợi xích.

Giang Vãn theo bản năng co người lại. Sợi xích bạc trên tay cọ mạnh, cứa rách da thịt.

Mùi máu tươi lập tức lan ra.

Đồng tử Lục Yến Hoài co rút, anh đột ngột bóp chặt cằm Giang Vãn, cúi xuống hôn mạnh.

Nụ hôn mang theo mùi tanh của máu và hơi thở mất kiểm soát.

Ngay khoảnh khắc sắp nghẹt thở, Giang Vãn vùng vẫy loạn xạ, tay quờ trúng mép tủ đầu giường.

Giây tiếp theo, cậu nắm lấy chiếc gạt tàn bằng thủy tinh trên tủ, dùng đôi tay run rẩy nện thẳng lên đầu Lục Yến Hoài.

“Rầm” một tiếng nặng nề vang lên.

Lục Yến Hoài loạng choạng lùi lại mấy bước, máu tươi chảy dọc theo thái dương.

Giang Vãn cầm chiếc gạt tàn dính máu xoay người định xuống giường, nhưng sợi xích ở tay và chân kéo căng, khiến cậu ngã mạnh xuống sàn.

Nỗi sợ tột cùng cuối cùng cũng nghiền nát lý trí của cậu.

Giang Vãn phát điên dùng gạt tàn đập liên tiếp vào sợi xích đang trói mình.

Nhưng sợi xích cứng hơn cậu tưởng rất nhiều, hoàn toàn không hề hấn gì.

Không chút do dự, Giang Vãn quay mũi nhọn của gạt tàn về phía cổ tay mình, định tự làm mình bị thương để thoát ra.

Lục Yến Hoài nhanh hơn cậu một bước. Anh lao tới, dùng bàn tay dính máu nắm chặt cổ tay Giang Vãn, hất văng chiếc gạt tàn đi.

Ngay sau đó, một cái tát vang lên giòn giã, không hề nương tay, giáng thẳng vào mặt Giang Vãn.

Khoảnh khắc bàn tay chạm vào gương mặt, Giang Vãn cắn rách môi, mùi máu tanh tràn đầy khoang miệng.

Sắc mặt Lục Yến Hoài u ám đến đáng sợ. Anh lạnh lùng tiến lại gần thiếu niên đang ngã trên sàn.

Máu từ trán anh từng giọt từng giọt rơi xuống đất.

Anh hoàn toàn không để tâm đến vết thương trên đầu mình, mặc cho máu chảy, tháo thắt lưng, gập đôi rồi nắm chặt trong tay.

Khi Ôn Tồn nhìn thấy hình ảnh trên camera, mang theo hộp thuốc cùng quản gia xông vào phòng ngủ, trước mắt chỉ còn một cảnh tượng thảm hại đến không dám nhìn.

Giang Vãn nằm co ro trong góc, hơi thở yếu ớt, khắp người đầy... vết thương, mỗi vết đều rõ ràng là dùng sức thật sự.

Quần áo trên người Lục Yến Hoài cũng gần như thấm đẫm máu. Anh chống hai tay lên tủ đầu giường, thân hình hơi lảo đảo, ánh mắt hung dữ không rời khỏi Giang Vãn.

Không hề nói quá, Ôn Tồn theo Lục Yến Hoài nhiều năm, đã quen nhìn những cảnh lớn.

Nhưng lúc này, tận mắt chứng kiến cảnh tượng trước mặt, anh ta vẫn sững sờ đến không tin nổi.

“Anh Lục...”

Ôn Tồn cẩn thận bước lên, giọng nói run rẩy.

Giang Vãn trong góc hoàn toàn không có động tĩnh.

Ôn Tồn thậm chí đã nghi ngờ thiếu niên đáng thương này có phải đã bị Lục Yến Hoài, kẻ vốn hung bạo từ trong xương đánh chết hay không.

Phần lương tâm còn sót lại nhắc nhở Ôn Tồn rằng anh ta nên kiểm tra tình trạng của Giang Vãn trước, dù sao trông cậu bị thương nặng hơn Lục Yến Hoài rất nhiều.

Nhưng khi chưa có lệnh của Lục Yến Hoài, Ôn Tồn tuyệt đối không dám tự ý làm vậy.

Đôi mắt Lục Yến Hoài đỏ ngầu. Anh tiện tay cầm ly rượu trên bàn ném mạnh xuống đất.

Mảnh thủy tinh vỡ tung khắp sàn.

Ôn Tồn đứng một bên, đến thở mạnh cũng không dám.

“Nhốt người xuống tầng hầm.”

Giọng Lục Yến Hoài lạnh đến mức khiến người ta rùng mình, vẫn là giọng điệu ra lệnh không cho phép cãi lại.

Ôn Tồn đáp lời. Do dự vài giây, anh ta vẫn hỏi:

“Anh Lục, vết thương trên người cậu ấy...”

“Gọi Chu Kỳ Án tới, chữa cho cậu ta.”

Nói xong, Lục Yến Hoài xoay người rời khỏi phòng ngủ, quản gia xách hộp thuốc đi theo sát phía sau.

Ôn Tồn thở phào nhẹ nhõm, lập tức lấy điện thoại gọi cho bác sĩ Chu.

Vết thương trên đầu Lục Yến Hoài rõ ràng là do Giang Vãn gây ra.

Sau khi cúp máy, Ôn Tồn vừa nghĩ vậy vừa ngồi xuống trước mặt Giang Vãn, cẩn thận kiểm tra hơi thở.

May mắn là, dù rất yếu nhưng vẫn còn thở.

Ôn Tồn vốn nghĩ Lục Yến Hoài sẽ giống như trước đây, bất kỳ ai dám động tay với anh, dù cố ý hay vô tình, nhẹ thì mất tay, nặng thì mất mạng.

Dù Ôn Tồn thấy Giang Vãn rất đáng thương, nhưng nếu Lục Yến Hoài ra lệnh, anh ta cũng không có cách nào khác.

Một câu của người đứng trên, bọn họ chỉ có thể làm theo, không được phép có ý kiến.

Vậy mà lần này, Lục Yến Hoài bị đập đến chảy máu đầu, lại ngoài dự đoán giữ cho đứa nhỏ này một mạng, còn gọi bác sĩ riêng tới chữa trị.

Nếu là trước kia, Ôn Tồn tuyệt đối không tin chuyện như vậy có thể xảy ra.

Nhưng nhìn thiếu niên cuộn mình trong góc hồi lâu, Ôn Tồn bỗng hiểu ra phần nào lý do.

Bên cạnh Lục Yến Hoài chưa bao giờ thiếu người lên giường, cũng không thiếu những ngôi sao đang nổi tranh nhau lao vào lòng anh.

Nhưng Ôn Tồn chưa từng thấy ai có thể so với Giang Vãn.

Vẻ đẹp của Giang Vãn quá mức nổi bật, có thể gọi là hiếm có.

Đó là vẻ đẹp rất riêng, trong trẻo, thuần khiết, sạch sẽ đến lạ lùng.

Giống như tuyết đầu mùa trên đỉnh núi tan chảy thành dòng nước trong, càng sạch sẽ lại càng khiến người ta nảy sinh ý nghĩ muốn làm vấy bẩn.

Lần đầu tiên, Ôn Tồn thật sự hiểu thế nào là “đẹp đến mức không thể rời mắt.”