Sự chống cự của Giang Vãn khiến Lục Yến Hoài bỗng dưng thấy hứng thú.
Những năm rèn luyện thể lực khiến anh dễ dàng áp chế sự vùng vẫy của Giang Vãn. Chỉ với một tay, anh đã nắm gọn hai cổ tay nhỏ bé yếu ớt kia, ghì chặt người vào trong lòng mình.
Trên mặt Giang Vãn hiện rõ sự hoảng loạn, cậu điên cuồng giãy giụa.
Nhưng dù có dốc hết sức lực cũng không ích gì. Cuối cùng, cậu chỉ có thể cắn mạnh một cái lên tay Lục Yến Hoài.
Lục Yến Hoài liếc nhìn dấu răng đang rỉ máu trên mu bàn tay mình, nét mặt không hề lay động.
Lục Yến Hoài khẽ cười:
“Là mèo con à?”
“Hay là mèo hoang chỉ biết cắn người?”
“Anh Lục!”
Hơi thở Giang Vãn dần dồn dập. Cậu không hiểu vì sao người đàn ông trông nhã nhặn lịch sự kia lại có thể trong nháy mắt như biến thành một con người khác.
“Ở đây... có camera!”
Giang Vãn vẫn không ngừng vùng vẫy, hét lên câu mà cậu cho là hữu dụng nhất.
Nhưng Lục Yến Hoài chỉ nhìn cậu cười. Anh còn cúi người sát lại gần tai cậu, dùng giọng điệu đầy trêu đùa, hạ thấp giọng nói:
“Nếu tôi sợ mấy thứ đó, thì đã không đứng ở đây làm chuyện này với cậu.”
Cơ thể Giang Vãn cứng đờ trong chớp mắt. Cậu ngẩng đôi mắt mờ nước nhìn người đàn ông trước mặt, trong ánh nhìn chỉ còn lại sự không dám tin.
Lục Yến Hoài bóp cằm Giang Vãn, ép cậu hé môi, nhét một tấm danh thϊếp viền vàng vào giữa răng cậu.
Anh miết lên đôi môi đang run rẩy kia:
“Ngậm cho chắc.”
“Ngoan một chút. Tối nay tự tìm đến tôi, sẽ đỡ phải chịu khổ.”
Nói xong, Lục Yến Hoài buông tay.
Giang Vãn loạng choạng thoát khỏi vòng tay anh, dốc hết sức chạy về hướng ngược lại, chỉ mong rời xa anh càng nhanh càng tốt.
Lục Yến Hoài không cho người đuổi theo. Anh thong thả ngồi vào hàng ghế sau xe, nhận chiếc máy tính bảng mà trợ lý Ôn Tồn đưa từ ghế lái ra.
Trên màn hình là hình ảnh camera theo dõi trực tiếp.
Lục Yến Hoài nhìn rõ đôi mắt xinh đẹp của Giang Vãn lúc này đã đỏ hoe. Cậu xé nát tấm danh thϊếp rồi ném vào thùng rác gần đó.
Các ngón tay Giang Vãn run rẩy khi xé giấy, lực tay mạnh như thể muốn nghiền nát thứ xui xẻo gì đó.
Ôn Tồn nhìn qua gương chiếu hậu, thấy vị sếp luôn lạnh lùng tàn nhẫn của mình đang mỉm cười nhìn chằm chằm màn hình, trong lòng không khỏi căng thẳng.
Theo bên cạnh Lục Yến Hoài nhiều năm, chỉ cần một biểu cảm rất nhỏ trên gương mặt hắn, Ôn Tồn cũng đủ hiểu chuyện gì sắp xảy ra.
Giống như lúc nãy, Lục Yến Hoài chỉ liếc nhìn Giang Vãn trên sân khấu thêm một lần, Ôn Tồn đã lập tức hiểu ý, đi tìm hồ sơ của cậu đưa tới.
Lục Yến Hoài nhận lấy tờ giấy mỏng. Đây là bản hồ sơ ngắn nhất mà anh từng xem trong đời.
Cuộc đời Giang Vãn chỉ cần vài dòng là có thể tóm gọn.
Thành tích học tập xuất sắc, năng khiếu hội họa bẩm sinh, cùng ngoại hình nổi bật nhất giữa đám đông.
Chỉ cần một trong những điều đó thôi cũng đủ khiến cuộc đời cậu khác thường.
Nhưng gia đình cậu lại tan nát. Cha ruột mất sớm, mẹ đi bước nữa. Cha dượng nghiện rượu, mê cờ bạc, tiêu sạch toàn bộ tiền bạc trong nhà.
Đúng như lời hiệu trưởng nói, nếu không có học bổng toàn phần của trường, Giang Vãn căn bản không có cơ hội bước chân vào đại học.
Khóe môi Lục Yến Hoài nhếch nhẹ, anh đặt hồ sơ xuống.
Giang Vãn còn dễ nắm trong tay hơn anh tưởng.
Một thiếu niên không quyền thế, không chỗ dựa như vậy, vẻ đẹp chỉ càng trở thành cái tội.
Khiến người như Lục Yến Hoài vừa nhìn thấy ánh mắt cậu lần đầu đã nảy sinh ham muốn hủy hoại từ tận đáy lòng.
Muốn chiếm trọn cậu.
Muốn làm vấy bẩn gương mặt xinh đẹp kia.
Muốn nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng ấy.
Muốn nghe tiếng cầu xin nghẹn ngào dưới thân mình.
Từ nhỏ đến lớn, thứ gì Lục Yến Hoài muốn, anh nhất định sẽ giành cho bằng được.
Chỉ khi nắm chặt trong tay, mới thật sự là của mình.
Anh luôn tin như vậy.
-------------
Giang Vãn loạng choạng chạy về phía tòa nhà làm việc, hoàn toàn không còn tâm trí để ý bản thân mình lúc này trông thảm hại đến mức nào.
Cho tới khi chạy vào tòa nhà, bước vào thang máy đi lên phòng hiệu trưởng, cậu mới dựa vào vách thang, thở phào nhẹ nhõm.
Khi đó, Giang Vãn thật sự ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần kể lại mọi chuyện vừa xảy ra cho hiệu trưởng, cậu nhất định sẽ được bảo vệ.
Dù Lục Yến Hoài có quyền cao đến đâu, anh cũng sẽ phải chịu trừng phạt xứng đáng.
Nhưng đúng lúc thang máy dừng ở tầng phòng hiệu trưởng, ngay khoảnh khắc cửa thang mở ra, một bóng đen vụt qua. Một tấm vải trắng nồng mùi khó chịu chụp kín miệng mũi Giang Vãn.
Giây tiếp theo, cậu mất đi ý thức.
Giang Vãn tỉnh lại vì tiếng kim loại va vào nhau.
Ngay khoảnh khắc khó khăn mở mắt, ánh sáng trắng mờ mịt nổ tung trong đầu cậu.
Cậu thử cử động ngón tay, cảm giác lạnh buốt lập tức quấn lấy cổ tay.
Hai sợi xích bạc uốn xuống từ đầu giường, trói chặt cổ tay gầy gò, tái nhợt của cậu.
“Tỉnh rồi à?”
Giọng đàn ông trầm thấp vang lên từ phía bên kia căn phòng.
Giang Vãn giật mình quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest, giày da ngồi trên ghế sofa da đen cạnh giường. Cà vạt lỏng lẻo treo trên cổ, tay lắc nhẹ ly rượu, dáng vẻ hờ hững.
Ngoài cửa sổ lớn, mưa xối xả trút xuống. Một tia sét bất ngờ lóe lên, chiếu sáng gương mặt góc cạnh rõ nét của Lục Yến Hoài.
Toàn thân Giang Vãn như đông cứng.
“Anh... anh Lục?”
Khi cất tiếng, cổ họng cậu căng cứng. Bóng dáng đen tối đầy áp lực của người đàn ông in trọn trong mắt cậu.
Giang Vãn nghe rõ giọng mình đang run rẩy.
Lục Yến Hoài nhìn chằm chằm đôi mắt đẹp đến quá mức kia, thỏa mãn khi thấy trong đó tràn ngập sợ hãi và hơi nước.
Anh uống cạn ly whiskey, đặt xuống bên cạnh, rồi đứng dậy tiến lại gần giường.
Anh từ trên cao nhìn xuống thiếu niên đang bị trói chặt, run rẩy không ngừng, khóe môi cong lên.
Trên đời này, không có thứ gì Lục Yến Hoài không lấy được.
Chỉ cần anh muốn, dù phải trả giá bao nhiêu, anh cũng sẽ không do dự mà cướp lấy.
Huống chi chỉ là một Giang Vãn không gia thế, không quyền lực.
Anh chỉ cần nhìn Giang Vãn thêm vài lần, đám người dưới tay đã tự hiểu ý, còn chưa đợi mệnh lệnh đã trói người mang tới giường anh.
Ánh đèn chùm trên trần chiếu xuống người Giang Vãn. Thiếu niên vốn đã trắng sáng, lúc này như được bao phủ bởi ánh sáng thánh khiết.
Ngay cả Lục Yến Hoài, kẻ đã nhìn quen đủ mọi cảnh đời, cũng cảm nhận được tim mình đập nhanh hơn.
Người đẹp bị xích trên giường, vòng eo mảnh khảnh chỉ cần một tay là ôm trọn, thân thể trắng muốt run lên vì lạnh.
Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến ham muốn tàn nhẫn trào dâng không dứt.
“Tôi đã nói rồi, chỉ cần tự tìm đến tôi thì sẽ đỡ phải chịu khổ.”
Lục Yến Hoài cười nhạt, giọng nghe có vẻ dịu dàng.
“Nhưng cậu không ngoan lắm.”
Xích bạc theo động tác giãy giụa của Giang Vãn kêu leng keng.
Nhưng vì thuốc vẫn chưa tan hết, cơ thể cậu mềm nhũn, giãy giụa cũng vô ích, chỉ khiến cổ tay hằn thêm những vết đỏ rớm máu.
“Anh... anh làm vậy là giam người trái phép...”
Giọng Giang Vãn run rẩy, tim lạnh đến mức như sắp đóng băng.
Lục Yến Hoài nghe xong khẽ bật cười. Anh nhìn chằm chằm đôi mắt cậu một lúc lâu, rồi đột nhiên cúi người áp sát, bàn tay siết chặt lấy chiếc cổ non nớt kia.