Ngay khoảnh khắc nhận ra mình sắp phát bệnh, Lục Kim Dã thở hổn hển như bị rút sạch không khí. Hắn gom chút sức lực cuối cùng ôm Giang Vãn, người đang quỳ run rẩy trên sàn đặt lên giường, dùng tấm chăn lông dày quấn chặt lấy cậu.
Chỉ đến khi chăm sóc xong cho Giang Vãn, hắn mới loạng choạng đứng dậy, từng bước một đi về phía cửa.
Ngón tay Lục Kim Dã bắt đầu run không kiểm soát được.
Hắn bất ngờ giật tung hàng cúc áo sơ mi, xương quai xanh phập phồng vì hơi thở dồn dập.
Tia lý trí cuối cùng khiến hắn nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ, cách biệt gương mặt méo mó vì cơn bệnh đang trào lên khỏi cơ thể mình... và cắt đứt luôn tầm nhìn đến thiếu niên đang nằm trên giường.
Hành lang, dưới ánh phản chiếu của tủ kính pha lê, đôi mắt đỏ rực vì sung huyết của hắn hiện lên rõ mồn một.
Khi quản gia dẫn theo người hầu chạy lên lầu, tủ kính đã bị Lục Kim Dã đấm nát.
Bộ đồ sứ quý giá đặt bên trong bị hắn ném từ tầng hai xuống, vỡ tung thành từng mảnh rải khắp sàn.
Máu ấm chảy từ kẽ ngón tay Lục Kim Dã xuống sàn.
Hắn không biết tim mình đau hơn hay lòng bàn tay đẫm máu đau hơn.
Quản gia dường như đã quen với việc không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng này nữa.
Ông bình thản ra lệnh mang hộp thuốc tới, rút ống tiêm an thần ra và nhanh chóng tiêm vào mạch máu trên cánh tay Lục Kim Dã. Sau đó, ông nhét vào tay hắn tấm ảnh đã bị vò đến nhăn nheo.
Lục Kim Dã đặt ảnh vào lòng bàn tay run rẩy, vuốt phần mép đã quăn lại. Nụ cười của Giang Vãn trong ảnh đã bị chà đến nhòe không còn rõ nét.
Quản gia đang lấy băng và cồn sát trùng để xử lý vết thương trên tay hắn thì dưới lầu bất ngờ vang lên tiếng thắng gấp chói tai.
Sắc mặt Lục Kim Dã lập tức thay đổi.
Quản gia căng thẳng đến mức đứng lặng vài giây.
Chưa kịp phản ứng, Lục Kim Dã đã gạt ông sang một bên rồi lao thẳng xuống cầu thang với tốc độ nhanh nhất.
Máu từ kẽ ngón tay nhỏ xuống từng giọt theo bước chân hắn, loang đầy bậc thang.
Dưới lầu, Lục Yến Hoài đã bước vào, đôi mắt nheo lại nhìn kỹ mảnh sứ Thanh Hoa vỡ nát khắp sàn.
Cuối cùng ánh mắt anh dừng lại trên người Lục Kim Dã đang lao xuống, quét qua bàn tay đẫm máu và những vết cắt dài trên cánh tay.
“Đã trưởng thành rồi.”
Lục Yến Hoài cười nhẹ, thong thả ngồi xuống sofa.
“Còn bày trò đánh lạc hướng với anh.”
Lục Kim Dã đứng chặn ngay chân cầu thang, không nhúc nhích.
Chỉ lặng lẽ nhìn anh, cả người căng lên như con thú đang phòng thủ.
“Lại đập đồ nữa à?”
Lục Yến Hoài liếc nhìn bàn tay đầy máu của Lục Kim Dã, rồi ngoắc nhẹ.
Đám người hầu đang sợ không dám tiến lại cuối cùng vẫn phải bước nhanh về phía anh.
Người đi đầu vừa tới gần đã bị Lục Yến Hoài tóm lấy, đập đầu vào gạt tàn thủy tinh trên bàn trà.
Âm thanh nặng nề vang lên.
Người hầu bị choáng đến mức không dám kêu một tiếng.
“Các người mù à?”
Giọng anh bình thản đến lạnh người.
“Không thấy tay cậu chủ nhỏ đang chảy máu sao?”
Dáng anh bình tĩnh, giọng nói cũng không hề kích động.
Nhưng cái khí chất bề trên, cao cao tại thượng ấy khiến chỉ cần nhìn anh thôi người ta đã run rẩy đến tê cả sống lưng.
Trước mệnh lệnh của anh, người hầu vừa bị đập thủy tinh vào đầu liền quỳ rạp xuống bên chân Lục Yến Hoài, máu trên trán chảy như nước mà chẳng dám lau, chỉ biết cúi đầu nhận lỗi.
Ai cũng biết Lục Yến Hoài độc ác đến mức nào.
Những ai làm việc dưới tay anh, đều bị xem như đã chuẩn bị sẵn tinh thần, dù làm tốt hay làm sai, đều rất có thể bị anh lột một lớp da.
Cũng chính sự tàn nhẫn đó giúp anh năm xưa đá được người cha nɠɵạı ŧìиɧ cùng cô bồ mới cưới ra khỏi nhà họ Lục.
Cũng nhờ sự độc đoán ấy, anh nắm chặt tập đoàn Lục thị trong tay, đưa nó một mạch leo lên vị trí hàng đầu của thị trường.