Chương 2: Giành lại vợ xinh đẹp (2)

Lục Kim Dã đứng lặng rất lâu.

Rồi hắn bất ngờ lao tới, gỡ lụa đỏ trói cổ tay Giang Vãn, tháo bịt mắt.

Động tác của hắn giống như đang mở một món quà quý nhất đời mình.

Hắn dùng tay che mắt Giang Vãn, chắn ánh đèn chói. Hắn cảm nhận được từng sợi mi ướt vì nước mắt đang run lên dưới lòng bàn tay mình.

Khi Giang Vãn đã quen ánh sáng, hắn mới từ từ bỏ tay xuống.

Ánh mắt tan vỡ của Giang Vãn vừa mở ra liền chạm phải gương mặt giống Lục Yến Hoài đến bảy phần.

Cậu run bắn, rơi thẳng xuống giường, gối quỳ đập mạnh xuống thảm.

“Khoan...”

Lục Kim Dã hoảng hốt đưa tay đỡ, nhưng cổ tay lạnh ngắt của Giang Vãn chạm vào hắn lại khiến tim hắn siết lại như bị kim đâm.

Giang Vãn bò về góc tường, lưng đập vào tủ đầu giường phát ra tiếng nặng nề, giọng khàn đặc nứt toác:

“Tôi... tôi sai rồi...”

“Tôi sẽ ngoan... tôi sẽ ngoan...”

“Đừng... đừng đánh... xin anh...”

Lục Kim Dã nhìn thiếu niên co rúm ở góc tường, tim đau từng cơn.

Trong ký ức của hắn, Giang Vãn không phải thế này. Cậu không nên thành ra thế này.

Cậu vốn là một thiên tài hội họa, luôn ngồi thẳng trước giá vẽ trong căn phòng đầy ánh nắng. Đôi mắt đẹp như chứa cả trời sao. Ngay cả đường cong khi ngẩng đầu cũng tràn đầy ánh sáng.

Giang Vãn từng là niềm tự hào của các giáo sư viện mỹ thuật danh tiếng.

Còn Lục Kim Dã chỉ biết trốn trong góc tối, âm thầm ngắm cậu.

Khi những cơn bệnh tâm lý phát tác, hắn dùng đôi tay rớm máu siết chặt tấm ảnh chụp lén Giang Vãn để cố bình tĩnh lại.

Cho đến ba ngày trước, trong tầng hầm nhà Lục Yến Hoài, hắn tìm thấy người biến mất bấy lâu.

Lúc ấy, Lục Yến Hoài dùng dây lưng nâng cằm Giang Vãn, cười rồi nhét viên thuốc trắng vào miệng cậu.

Thiếu niên từng khiến cả trường phải nhìn theo... giờ run rẩy, thoi thóp, quỳ dưới chân hắn.

Giọng Lục Yến Hoài khi đó mang theo tiếng cười thỏa mãn, chui vào tai Lục Kim Dã như tiếng rắn độc.

Dòng ký ức đứt ngang.

Hắn nghiến răng siết lại, đôi mắt rối loạn nhìn về phía thiếu niên đang quỳ co ro trước chân mình.

Khi nhận ra mình đang làm gì, hắn đã ngồi xổm xuống, nắm lấy đôi tay đang quơ loạn rồi ấn vào ngực mình, ôm chặt cậu, dỗ dành:

“Là tôi đây.”

Giọng Lục Kim Dã khàn đi, hơi thở loạn nhịp, nhưng từng chữ đều rõ ràng:

“Là tôi, Vãn Vãn... tôi không phải Lục Yến Hoài. Tôi là Lục Kim Dã.”

Giọng hắn lúc này mềm đến mức chính hắn chưa từng có, ghé sát tai Giang Vãn, hơi thở ấm áp bao quanh:

“Đừng sợ... Vãn Vãn, không sao rồi...”

Cơ thể run rẩy trong lòng hắn dần bình ổn lại.

Tóc mái ướt đẫm dính vào mí mắt Giang Vãn. Lục Kim Dã dùng tay áo lau, chạm phải dòng nước mắt nóng hổi trào ra.

Hắn cứng người, nhìn bàn tay từng cầm bút vẽ tuyệt đẹp nay vô lực buông thõng.

Cả thân thể cậu đầy thương tích, như một túi vải rách bị xé thủng.

Mùi máu tanh bùng lên trong miệng Lục Kim Dã.

Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, cố nén cơn muốn đập phá mọi thứ.

Cả người hắn run rẩy, đến răng cũng run. Bàn tay siết chặt đến bật máu.

Hắn hiểu, đây là dấu hiệu cơn bệnh của mình sắp phát.