Chương 1: Giành lại vợ xinh đẹp (1)

[A Dã, tôi đã giúp anh đưa chị dâu lên giường rồi.]

[Lúc làm nhớ kiềm lại chút, nhìn chị dâu yếu ớt như thế, đừng lại làm cậu ấy hỏng luôn.]

Cánh tay Lục Kim Dã đầy vết dao, máu vẫn còn chảy.

Thế nhưng hắn chẳng cảm thấy đau, ánh mắt chỉ dừng trên tin nhắn của Tạ Tri Dư hiện trên màn hình điện thoại.

Ngay giây sau, chiếc Cullinan màu đen thắng gấp trước cửa biệt thự.

Tài xế còn chưa kịp xuống xe mở cửa thì Lục Kim Dã đã đẩy cửa lao xuống khi xe còn chưa dừng hẳn.

Hắn lao thẳng lên tầng.

Vừa đá tung cửa phòng ngủ chính, một màu đỏ chói lọi đập vào mắt hắn.

Sợi lụa đỏ quấn quanh làn da trắng như sứ, đôi mắt Giang Vãn bị bịt kín, ướt đẫm nước mắt. Cậu nằm co ro trên ga giường đen, từng chút run rẩy.

Ánh trăng xuyên qua rèm mỏng chiếu lên sống lưng gầy, xương bả vai nhô lên, vết roi cũ giao nhau, áo sơ mi bị kéo rách cho thấy vài vết bỏng do tàn thuốc.

Đó đều là dấu tay của anh trai hắn, Lục Yến Hoài.

Khoảnh khắc đó, Lục Kim Dã nghẹn lại, thậm chí không thở nổi.

Một người đẹp bị trói bằng lụa đỏ, bị ném lên chính chiếc giường của mình, yếu ớt run rẩy như thế... chỉ cần là đàn ông thì khó mà không mất kiểm soát.

Giang Vãn đẹp và trong trẻo đến mức ai nhìn thấy cũng sẽ chỉ muốn trói lại, nhốt vào nhà mình, giữ làm của riêng.

Tốt nhất là nhốt dưới tầng hầm, để từ nay trong mắt cậu ấy chỉ còn mình.

Để đôi mắt trong veo kia ngoài hình bóng hắn thì không còn nhìn được ai khác.

Dùng bàn tay vuốt cổ trắng mảnh ấy, dùng lòng bàn tay thô ráp che lên đôi môi đỏ còn dính máu, nghe giọng nấc nghẹn cầu xin được tha, ngắm dòng nước mắt lăn ra từ đôi mắt ướt đỏ, nhìn cơ thể gầy đang run rẩy không ngừng...

Rõ ràng là Lục Yến Hoài muốn như vậy.

Nên ngay ngày vừa gặp Giang Vãn trong trường, anh đã đem cậu trói về nhà, nhốt dưới tầng hầm hơn nửa tháng.

Là em ruột cùng dòng máu với anh, khi nhìn thiếu niên bị trói bằng lụa đỏ trên giường, ngực Lục Kim Dã cũng bốc lên thứ nóng rát khó kiềm, lẫn theo ý muốn phá hủy tất cả.

Hắn đã giành lại được Giang Vãn.

Ý nghĩ đó khiến tim hắn đập như muốn bật ra khỏi ngực.

Cả người Giang Vãn đầy thương tích, thân thể trắng như sứ bị lụa đỏ quấn quanh, từng mảng đỏ nhạt hiện trên da.

Chỉ cần vươn tay, hắn có thể ôm chặt cậu vào lòng, chặn hết run rẩy, hôn lên từng tấc da, dùng một tay giữ lấy hai cổ tay yếu ớt kia, nghe tiếng cậu vừa khóc vừa xin tha...

Rồi cúi xuống, bịt kín đôi môi run rẩy đó.

Nhưng vào giây tiếp theo, Lục Kim Dã lại đưa tay run rẩy rút chai thuốc mang theo người, đổ nửa lọ vào miệng mình.

Khi lý trí dần trở lại, hắn ép mọi ý nghĩ xấu xuống đáy lòng.

Trong lòng hắn thầm chửi Tạ Tri Dư, cái thằng không biết làm ăn.

Kế hoạch ban đầu là Lục Kim Dã cố tình làm mình bị thương để dụ Lục Yến Hoài rời nhà, còn Tạ Tri Dư thừa lúc đó lẻn vào tầng hầm cứu Giang Vãn.

Ai ngờ thằng đó lại trói người quăng ngay lên giường của hắn.

Chỉ cần chậm chút nữa, chính hắn đã không kìm được mà lao lên nuốt người trên giường vào lòng.