- Nếu là người xấu, chúng ta đã sớm chết rồi, trở về thôi!
Mã Quyên nói.
- Trở về! Trước đó tôi đối xử với anh ấy như vậy mà anh ấy vẫn cứu tôi, ân này không thể không tạ, nếu không lương tâm bất an.
Triệu Đại Đồng nói.
Mã Quyên nói theo:
- Tôi cũng vậy, chúng ta cùng đi xin lỗi.
- Tôi muốn thắp một nén hương, trụ trì lợi hại như vậy, vậy thì ngôi miếu này hẳn rất linh nghiệm.
Hồ Hàn nói.
- Trong đó là Tống Tử Quan Âm…
Phương Vân Tĩnh nhắc nhở.
- Ờ…
…
Lúc bốn người quay lại, thái độ đã hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ khinh miệt khi tới, chỉ còn lại sự tôn trọng.
Có điều, bốn người vừa trở lại đã thấy trước cổng có một người, đầu trọc dưới trăng rất dễ thấy, chính là trụ trì Phương Chính!
- Đại Sư, chúng con trở lại rồi.
Mấy người cùng nói, đồng thời khom người hành lễ, xem như nhận lỗi, cũng có chút tôn kính từ nội tâm.
Phương Chính ôn hòa nhìn đám người, lòng thầm nở hoa:
- Đây là cảm giác làm Đại Sư à? Thoải mái! Thực sự thoải mái! He he…
Ý cười trên mặt Phương Chính vừa chuẩn bị tan ra thì đã nghe hệ thống nói:
- [Nhắc nhở hữu nghị, làm một Đại Sư, trời sập cũng không sợ hãi. Chỉ mấy người đã khiến cậu vui vẻ đón chào, sau này ngàn người, vạn người, ngàn vạn người cùng cúng bái thì cậu sẽ thế nào? Khí độ của Đại Sư phải được bồi dưỡng từng giờ từng phút.]
Ý cười trên mặt Phương Chính liền ngưng lại, duy trì vẻ ôn hòa, khiêm tốn mà trí tuệ, cười nói:
- Các vị thí chủ, tới để trả dây thừng cho bần tăng sao?
- Ờ…
Mấy người lập tức ngơ ngác, không ngờ vị hòa thượng này lại trực tiếp như thế. Triệu Đại Đồng cầm dây đưa lên. Phương Chính đưa tay nhận lấy, sau đó quay người vào trong, không đợi Triệu Đại Đồng mở miệng, “bịch” một tiếng, đóng cửa!
Triệu Đại Đồng vừa muốn nói chuyện thì đã nghe tiếng Phương Chính truyền ra:
- Đêm đã khuya, bản miếu là miếu nhỏ, không tiếp đãi ăn ngủ. Nếu mấy vị tới cắm trại dã ngoại, hẳn là có chuẩn bị đầy đủ, cứ nghỉ ngơi ở ngoài đi. Nhắc nhở một chút, trên núi Nhất Chỉ có sói, chú ý an toàn.
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới, mấy người lập tức có chút sợ hãi. Triệu Đại Đồng kêu lên:
- Đại Sư, ngài nói bên ngoài có sói, sao còn để chúng tôi ở ngoài? Quá nguy hiểm! Xin ngài thương xót, cho chúng tôi vào trong ở, không ở thiền phòng, nằm ở sân cũng được mà!
- Đúng vậy, Đại Sư, ở ngoài có sói à! Chúng tôi lại không có vũ khí gì.
Mã Quyên cũng sốt ruột.
Mà thần sắc Phương Chính ở sau cửa lại khẽ giãy dụa…
- [Ting! Không có quy củ không thành vuông tròn, quy củ của miếu Nhất Chỉ không thể phá. Nếu phá, đánh giá sẽ bị hạ cấp.]
Phương Chính nghĩ nghĩ, thở dài, cũng không mở cửa, chỉ nói:
- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, sớm hạ trại đi. Phụ cận miếu Nhất Chỉ vẫn khá an toàn.
Nói xong, Phương Chính bước nhanh vào trong, lấy trong bếp một con dao phay, sau đó lại lấy một cây gậy đặt bên gối, nghĩ một chút, nếu thực sự có sói tới, đây sẽ là trang bị cứu người của cậu.
Có điều, bản thân Phương Chính cũng không có bao nhiêu hy vọng, cậu thế nào, bản thân cậu rõ! Đừng nói là sói, dù chỉ là một con chó Teddy nổi điên, cậu cũng chẳng làm gì được…
Nhưng Phương Chính cũng không quá lo lắng, dù nghe nói trên núi Nhất Chỉ có sói, nhưng đó cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi. Ít nhất, cậu ở đây nhiều năm như vậy, cũng chỉ nghe qua tiếng sói tru khi còn nhỏ, lớn lên thì chưa bao giờ thấy. Có người nói, mọi người quá hung dữ nên đã dọa sói chạy vào sâu trong rừng. Cũng chính vì vậy, Phương Chính mới dám để mấy người ở ngoài. Nếu quả thực có sói chạy lượn lờ, cậu sẽ không để mấy người ở ngoài, dù hệ thống không đồng ý cậu cũng không làm như vậy, mạng người quan trọng hơn.
Có điều, vẫn phải có ý thức phòng bị, cho nên vẫn phải chuẩn bị dao phay, gậy gộc. Mặc dù giá trị vũ lực cá nhân thấp tới mức có thể bỏ qua, nhưng hiện tại có còn hơn không. Yên lặng cầu nguyện mấy người bình an, Phương Chính mới nằm trên giường nhắm mắt lại.
Phương Chính thầm nói:
- Hệ thống, tôi cứu người hai lần, có phải là có hai lần rút thưởng không?
- [Đúng!]
- Vậy giờ tôi có thể rút chứ?
Phương Chính hỏi.
- [Có thể.]
- Tôi có thể tự mình rút không? Cậu đừng có quyết định ngay, tốt xấu gì cũng phải để tôi tham gia một chút chứ.
Phương Chính khổ sở nói.
- [Có thể!]
Một khắc sau, một cái bàn quay lớn xuất hiện trước mặt Phương Chính, trên bàn quay có một cái kim chỉ, vừa nhìn là có thể hiểu thứ này hoạt động thế nào. Quay bàn quay, rút bảo bối!
Nhưng lập tức, sắc mặt Phương Chính liền tái đi, trên bàn quay lại không có bất cứ thứ gì!
- Hệ thống huynh, cái này là sao? Trống trơn vậy?!
- [Ting! Quý ở tham dự, còn kết quả, tôi sẽ nói.]
- Hả…
Phương Chính thầm mắng một câu, cũng đành chấp nhận, tùy tiện quay một cái rồi chờ kết quả.
Bàn quay trống rỗng quay tròn, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, hoàn toàn không có cảm giác chờ mong.
Một phút sau.
- [Ting! Chúc mừng ngài thu được, Phật Môn Hộ Pháp thần công “Đại Lực Kim Cương Chưởng”!]
Phương Chính ngây người:
- Hộ pháp thần công? Rất lợi hại sao?
"Bộp!"
Một cuốn sách bìa vàng rơi vào tay Phương Chính, cậu cúi đầu nhìn xuống, thân sách màu vàng, mặt dưới còn có ấn ký chữ Vạn, nhìn như một đóa hoa cúc đang chờ nở rộ.
- Quả nhiên là sách cấm… Hệ thống, cậu rất có tinh túy của phim người lớn đấy! Thiết kế của sách này, ừm, không tệ…
Phương Chính vừa nói vừa lật sách, trang bìa có mấy chữ cứng cáp hữu lực: “Đại Lực Kim Cương Chưởng”.
Phương Chính mở sách ra, lập tức cảm thấy hoa mắt, lúc nhìn rõ lại thì đã thấy bản thân đứng trên một đóa sen. Đối diện có một tăng nhân đứng trên bệ đá, ánh mắt Phương Chính vừa đưa tới, vị tăng nhân đó liền động! Chắp tay trước ngực, tựa như đang niệm kinh, nhưng một khắc sau, Phương Chính nhìn thấy cảnh tượng kinh người, không nhịn được mà kêu: