- Nói linh tinh gì thế?
- He he…
Mặt dày của Triệu Đại Đồng cũng đỏ lên, lòng thầm chột dạ, bước chân nhanh hơn. Triệu Đại Đồng đi mở đường, Hồ Hàn đi sau cùng, hai vị mỹ nữ đi ở giữa. Mấy người vừa nói vừa cười xuống núi, rất nhanh đã quên chuyện trên núi vừa rồi.
Đúng lúc này, Triệu Đại Đồng đột nhiên kinh hô một tiếng, trượt chân, cắm đầu lao xuống! Mà Hồ Hàn, Phương Vân Tĩnh cùng Mã Quyên cách sau một đoạn, căn bản không tới kéo kịp. Mắt thấy Triệu Đại Đồng rơi xuống vách núi, hai cô gái lập tức bị dọa tới ngây người.
Hồ Hàn cũng ngẩn ra, nhưng dù sao vẫn là con trai, cậu nhanh chóng phản ứng, chạy tới xem tình hình, kêu lớn:
- Triệu Đại Đồng! Triệu Đại Đồng!
Phương Vân Tĩnh cùng Mã Quyên nhanh chóng lấy lại tinh thần, chạy tới, nước mắt chực trào ra, kêu khóc:
- Triệu Đại Đồng, cậu có đó không?
- Triệu Đại Đồng, nói một câu đi!
- Triệu Đại Đồng, đừng làm chúng tớ sợ!
…
Dù kêu lớn nhưng mấy người cũng thầm hiểu, dốc núi dựng đứng như thế, bên dưới cơ bản là vực sâu, rơi xuống nhất định lành ít dữ nhiều. Xong rồi…
Mã Quyên hoang mang nói:
- Tên hòa thượng lừa đảo kia, không phải hắn nói hắn có thể đoán mệnh sao? Thấy tôi có họa sát thân, sao lại không thấy Đại Đồng gặp nguy hiểm? Lừa đảo, Đại Đồng nói đúng, hòa thượng đều là lừa đảo…
Nhưng đúng lúc này.
- Đừng mắng, đừng la, tôi chưa chết! Đang treo trên cây!
Thanh âm của Triệu Đại Đồng bỗng truyền đến, ba người lập tức ngây người, rồi lập tức vui mừng khôn xiết.
Hồ Hàn cũng lấy lại tinh thần, kêu:
- Cậu nắm cho chắc, đừng để rơi xuống, tôi lên núi tìm dây thừng, kéo cậu lên!
Phương Vân Tĩnh cũng kêu:
- Đúng, đúng, đúng, đừng vội!
- Không phải…
Triệu Đại Đồng hô.
Mã Quyên cũng hét:
- Không phải cái gì? Cậu nắm cho chắc, tuyệt đối đừng để rơi, tôi xuống núi gọi người.
- Không phải, các cậu nghe tôi nói đã.
Triệu Đại Đồng hô.
- Không phải cái gì? Lúc này bớt tranh cãi, tôi đi tìm dây thừng.
Hồ Hàn kêu lên.
Triệu Đại Đồng nói:
- Không phải, các cậu nghe tôi nói!
Hồ Hàn còn muốn nói thêm, Phương Vân Tĩnh đột nhiên nghĩ tới điều gì, kêu lên:
- Dây thừng? Cậu nói muốn tìm dây thừng?
Hồ Hàn sờ gáy:
- Đúng vậy, không tìm dây thừng thì tìm cái gì?
- Tôi nhớ vị hòa thượng trong miếu Nhất Chỉ vừa cầm một sợi dây ra ngoài. Lúc trở về lại không thấy cầm theo dây nữa, đúng không?
Phương Vân Tĩnh nói.
Mã Quyên gãi đầu:
- Hình như là vậy.
Hồ Hàn cũng gật theo.
Phương Vân Tĩnh nói:
- Anh ấy để dây thừng ở đâu đó, không cần lên núi, tìm xung quanh xem…
- Các cậu đừng tìm nữa, nghe tôi nói hết có được không?
Triệu Đại Đồng muốn khóc, cậu đang lơ lửng giữa trời, quần còn bị rách, chỗ kia sắp đông cứng rồi. Giờ cậu mới hiểu thế nào là “gió thổi mát rười rượi”. Đúng là quá thoải mái, nhưng người bên trên lại không cho cậu nói, thực sự vội đến muốn chửi thề.
- Cậu nói đi.
Phương Vân Tĩnh kêu lên.
- Dây thừng ở ngay cạnh tôi! Không biết ai buộc nó, vừa vặn rủ xuống bên cạnh tôi. Tôi muốn nói, các cậu xem dây thừng đã được buộc chắc trên đó chưa! Nếu buộc rồi thì để tôi leo lên. Ui, cây này sắp không chịu được nữa rồi, các cậu nhanh lên!
Triệu Đại Đồng nhìn sợi dây thừng vừa vặn rủ xuống bên tay, khóc không ra nước mắt, cuối cùng cũng có thể nói chuyện.
Ba người Phương Vân Tĩnh, Mã Quyên và Hồ Hàn cùng ngây người! Sau đó đột nhiên bừng tỉnh, vội cúi đầu quan sát, quả nhiên nhìn thấy một sợi dây thừng. Chỉ là nó nằm trong cỏ, không dễ nhìn thấy, một đầu dây buộc chắc chắn vào gốc một cây đại thụ bên bờ vực, đã buộc rất chặt, vô cùng chắc chắn!
Hồ Hàn đi qua kéo, hỏi:
- Là sợi dây này sao?
- Đúng! Đúng là sợi này!
Triệu Đại Đồng kêu lên.
- Rất chắc chắn, không có vấn đề, cậu buộc đoạn dưới vào người, chúng tôi kéo cậu lên.
Hồ Hàn kêu lên.
Triệu Đại Đồng vội đáp, đầu dây bên cậu đã buộc sẵn một cái thòng lọng, không cần phiền phức như vậy, chỉ cần luồn tay vào rồi kéo căng là được. Bên trên, Hồ Hàn cùng Phương Vân Tĩnh, Mã Quyên chung sức kéo, lại thêm Triệu Đại Đồng đạp vào vách núi đẩy lên, rất nhanh đã lên bờ.
Triệu Đại Đồng vừa lên đến nơi, bốn người lập tức ngồi bệt trên đất, nghĩ tới cảnh tượng vừa rồi, thần sắc vẫn còn hiện vẻ kinh hãi.
Cũng không biết qua bao lâu, trời đang sập tối, Phương Vân Tĩnh mới lấy lại tinh thần:
- Ai nha, trời sắp tối rồi!
- Thế này không ổn, đường núi khó đi, nếu lại rơi xuống, chưa chắc đã có rễ cây cho chúng ta nắm, càng không có dây thừng cho chúng ta dùng.
Mã Quyên nói.
- Không phải trùng hợp.
Triệu Đại Đồng bỗng nói.
- Cái gì không phải trùng hợp?
Hồ Hàn tò mò.
Triệu Đại Đồng nói:
- Tôi cũng không biết, tôi cảm thấy, ánh mắt vị Đại Sư ở miếu Nhất Chỉ kia nhìn tôi là lạ. Nhưng tôi còn nghĩ anh ấy không có ý tốt, giờ nghĩ lại, chắc là anh ấy nhìn ra tôi có kiếp nạn này. Chỉ có điều thái độ của tôi quá hung hăng nên anh ấy không tiện mở miệng nói. Thực tế, nếu anh ấy nói, tôi thật sự có thể đấm anh ấy một quyền…
Phương Vân Tĩnh cũng nói:
- Vậy thì dễ hiểu rồi, anh ấy biết Mã Quyên sẽ té ngã nên đã để một chiếc giày lên bậc thềm cứu được Mã Quyên. Anh ấy tính được Triệu Đại Đồng sẽ rơi xuống nên đã buộc một sợi dây thừng ở đây cứu được Triệu Đại Đồng. Tôi cảm thấy chúng ta đã gặp được kỳ nhân rồi! Vị hòa thượng này thực sự là Đại Sư! Không phải lừa đảo!
Mã Quyên cũng nghĩ lại, gật đầu:
- Có vẻ đúng như vậy, tôi cảm thấy chúng ta đã trách lầm anh ấy rồi. Thái độ của chúng ta không tốt, còn mắng người ta… Sau đó còn nói xấu không ít.
Hồ Hàn gãi đầu:
- Ừm, trời sắp tối rồi, giờ xuống núi quá nguy hiểm, không bằng quay lại, thuận tiện xin lỗi Đại Sư, đêm nay vẫn nên cắm trại trên núi thôi. Đại Sư đã lợi hại như vậy chắc hẳn không phải người xấu.