Chương 45: Lá Bùa Khai Sáng

Hắn không biết tại sao lại phải nghe lời tên hòa thượng kia, chỉ cảm thấy chuyện này quá trùng hợp, trùng hợp đến mức hắn không thể không tin.

- Úi trời đất ơi, ta gây họa rồi!

Tống Nhị Cẩu thấy lật xe, quay người vội vàng bỏ chạy.

Trong lòng mắng to:

- Đều nói hiếu kỳ hại chết mèo, không ai nói cho ta biết hiếu kỳ còn hại chết người khác!

- Thật là gặp quỷ, ta chỉ muốn biết ai gửi cái gì cho cậu mà thôi!

- Trời đất chứng giám, ta không muốn gϊếŧ người a! Không được, không thể trở về thôn, chuyện lớn như vậy, cảnh sát nhất định sẽ tìm đến nhà ta.

- Càng không thể đến nhà người thân. Đi đâu đây, đi đâu đây...

Tống Nhị Cẩu cũng hoảng hồn, thật ra, nếu hắn bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ một chút, đến kiểm tra Hồ Tham, cũng không đến nỗi này.

Nhưng hắn chỉ là một người dân quê bình thường, mặc dù cả đời lêu lổng không làm được việc gì tốt, nhưng cũng chưa từng làm chuyện gì quá đáng.

Nhát gan, sợ phiền phức mới là bản tính của hắn.

Tống Nhị Cẩu hoảng hốt chạy bừa, lại chạy về phía trong thôn.

Xa xa nhìn thấy Dương Hoa mang theo chai rượu, đắc ý đi tới, còn gọi tên hắn.

Hắn chỉ nghĩ là việc này đã bại lộ, chạy nhanh hơn, thẳng về phía đông, ra khỏi thôn.

Còn Hồ Tham bên này, sau khi giả vờ ngất, phát hiện Tống Nhị Cẩu đã chạy mất, lập tức hối hận, xe lật dù sao cũng phải có người sửa chứ?

Người dọa hắn phải có trách nhiệm chứ? Hắn chạy rồi, chẳng phải mình xong đời sao?

Trong lòng Hồ Tham mắng tên hòa thượng kia vô sỉ, tìm người lừa hắn, để hắn mắc câu, chuẩn bị bò dậy.

"Loảng xoảng" một tiếng vang lớn sau lưng, dọa hắn lập tức từ bỏ ý định.

Tiếp theo là một giọng nói xa lạ vang lên:

- Chết tiệt, còn tưởng là cảnh sát, dọa ta một phen.

- Tên shipper ngu ngốc này, phanh xe ba gác cũng có thể lật... Thật là phế vật!

- Cũng may đã ngất, nếu tỉnh dậy sẽ phiền phức, nếu la hét lung tung, chỉ sợ phải tiễn hắn đi Tây Thiên luôn.

Nghe vậy, Hồ Tham sợ đến mức cơ bắp toàn thân đều căng cứng lên.

Hắn nằm sấp xuống đất, sau khi đối phương xác định Hồ Tham không nhìn thấy gì, liền bước nhanh rời đi.

Hồ Tham chờ đến khi người kia đi xa, mới hồi phục tinh thần, ngồi xuống, sờ lên mặt toàn là mồ hôi lạnh!

Phần áo sau lưng đã sớm bị mồ hôi làm ướt đẫm.

Hắn ngồi dưới đất, nửa ngày không đứng dậy nổi, đầu óc trống rỗng không biết đang suy nghĩ gì.

Đến lúc hắn lấy lại tinh thần, đã có dân làng chạy đến, nhìn thấy Hồ Tham lật xe, tốt bụng tiến lên hỏi han.

Lúc này Hồ Tham mới hoàn toàn tỉnh táo lại, vội vàng nói:

- Báo động, báo động... Điện thoại? Ôi trời!

Hồ Tham lấy điện thoại di động ra, lập tức báo động.

Mà trưởng thôn Vương Hữu Quý cũng đang ngơ ngác, ra ngoài dạo một vòng, sau khi trở về, trong nhà xuất hiện một tờ giấy, báo động hắn!

- Đứa con nhà ai lại đến nghịch ngợm.

Vương Hữu Quý mắng một câu, cũng không để tâm.

Lúc này, nghe bên ngoài có người nói có nhân viên chuyển phát nhanh bị lật xe, lập tức chạy ra xem.

Nhìn thấy Hồ Tham lấy điện thoại báo động, Vương Hữu Quý có một cảm giác không lành, hỏi:

- Này cậu kia, xảy ra chuyện gì vậy?

Hồ Tham không để ý đến Vương Hữu Quý, ra hiệu cho ông chờ một lát, báo động nói:

- A lô, tôi ở thôn Nhất Chỉ, có một kẻ xấu trốn trong xe chuyển phát nhanh của tôi, khi lật xe mới phát hiện ra.

- Tôi giả vờ ngất, đối phương trông thế nào, tôi cũng không rõ.

- Nhưng đối phương nói, may mà tôi ngất, nếu không sẽ gϊếŧ tôi diệt khẩu.

- Tôi không nói dối đâu, các anh đến xem một chút đi...

- Gϊếŧ người?

Vương Hữu Quý vội vàng lấy ra tờ giấy kia, trên đó ghi chữ của cậu.

- Chắc là thằng nhóc kia đưa cho mình, nhưng sao nó lại không tự đi báo động?

Mặc dù trong lòng Vương Hữu Quý rất nghi hoặc, nhưng ông vẫn giật lấy điện thoại của Hồ Tham, quát:

- Tôi là trưởng thôn Nhất Chỉ, tôi làm chứng cho cậu này!

- Trong thôn chúng tôi có phạm nhân gϊếŧ người!

- Được, được, tôi ở ngay cổng thôn chờ các anh, các anh nhanh lên!

Vương Hữu Quý ngẩng đầu lên, anh chàng shipper kia đâu rồi?

- Thằng nhóc kia đâu?

Vương Hữu Quý hỏi dân làng.

- Chạy rồi, chạy lên núi.

Một người chỉ vào bóng lưng của Hồ Tham nói.

Vương Hữu Quý kêu lên:

- Thằng ranh, cậu đi đâu đấy? Cảnh sát còn cần cậu hỗ trợ này?

- Lên núi!

- Báo cho Đại sư cẩn thận!

Hồ Tham không quay đầu lại nói.

Vị Đại sư kia đoán được hắn có thể gặp nguy hiểm, bản thân chắc cũng có phương pháp tránh họa.

Nhưng trong tiểu thuyết đều nói, thầy bói không thể xem cho bản thân, nếu ngài ấy không tính được cho mình, chẳng phải cũng sẽ gặp nguy hiểm sao?

Hồ Tham cảm thấy, đối phương cứu hắn một mạng, hắn dù sao cũng phải báo đáp một chút.

Vương Hữu Quý thì tổ chức dân làng, từ trong nhà ra, mọi người cùng nhau đề phòng bất trắc.

Cúp điện thoại, đồn công an:

- Cái gì? Có người cướp xe chở hàng, chạy đến chỗ chúng tôi à?

- Đối phương còn có súng? Tốt tốt tốt, tôi vào thôn xem.

Người của đồn công an thật sự bị dọa sợ, bọn họ bình thường chỉ quản lý dân cư thông thường, đến còng số tám còn rất ít khi dùng.

Lần này có tội phạm mang theo súng, bọn họ chưa từng xử lý vụ án như vậy, ai nấy đều run sợ, nhưng nhìn vào bộ đồng phục cảnh sát, vẫn lập tức lên đường.

Cùng lúc đó, cảnh sát trong huyện cũng đang trên đường tới, hơn nữa có lệnh cấp trên chỉ huy, nhất định phải điều tra cẩn thận, bắt được kẻ nguy hiểm!

Tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào!

Dưới núi loạn hết cả lên, Phương Chính cũng không bình tĩnh, bởi vì...

- [Ting!]

- [Chúc mừng cậu lại cứu một người, nhận được một lần rút thưởng miễn phí, có bắt đầu rút ngay không?]

Hệ thống nói.

Phương Chính nói: