Chương 44: Sát Nhân Lộ Diện

Gã to con nói.

- Anh là ai?

- Tại sao lại ở trong xe của tôi? Trộm à? Có trộm! Mau tới bắt trộm!

Hồ Tham kêu lên, trong xe còn mấy kiện hàng, hẹn buổi chiều phải giao!

Nếu bị trộm mất, năm nay hắn coi như hết duyên với tiền thưởng rồi.

Nghĩ đến đây, Hồ Tham kêu to hơn.

- Câm miệng! Câm cái mồm của mày lại! Đừng kêu nữa!

Đối phương giận dữ hét lên.

Hồ Tham không để ý, vẫn tiếp tục kêu.

Kết quả thật sự có người tới, đối phương vừa căng thẳng liền nhấc tay!

"Bằng!"

Một tiếng súng vang lên, đầu Hồ Tham lập tức nở hoa, máu tươi bắn tung tóe, óc phun ra ngoài!

Hai mắt trắng dã, ngã sõng soài trên mặt đất, không động đậy.

Đối phương thấy vậy, đá Hồ Tham hai cái, lẩm bẩm:

- Xin lỗi người anh em, tao đã bảo mày câm miệng, mày cứ nhất định phải kêu, mày chết tao sống, tao khẳng định chọn mày chết.

Nói xong, người kia vội vàng bỏ chạy.

Nhìn đến đây, Phương Chính đột nhiên bừng tỉnh, lúc này Hồ Tham đã ra khỏi chùa xuống núi.

- Khỉ thật, lại còn có súng! Tình hình gì thế này?

Phương Chính hơi hoang mang, hắn từ nhỏ lớn lên ở đây, mặc dù trước kia có thợ săn già dùng súng hơi bắn chim, có người dùng súng săn bắn lợn rừng, nhưng sau này chính phủ đã ra lệnh thu hồi hết.

Nhìn tên tội phạm kia dùng súng, biết đây không phải súng hơi, súng săn, mà rõ ràng là một khẩu súng lục!

Việc này rất nguy hiểm! Phương Chính một là lo cho an toàn của Hồ Tham, hai là lo cho người trong thôn.

Một kẻ nguy hiểm như vậy hoạt động gần thôn, quá nguy hiểm!

Nghĩ đến đây, Phương Chính vội vàng đuổi theo!

Cũng may, Hồ Tham vốn đã mệt, xuống núi không nhanh.

Phương Chính lại có võ công, bước đi như bay, rất nhanh đã đuổi kịp.

- Đại sư, sao ngài lại đuổi theo?

Hồ Tham bực bội, người này đuổi theo làm gì?

Phương Chính cười nói:

- Hồ Tham đúng không?

- Đúng vậy, có việc gì thế?

Hồ Tham cảnh giác nhìn Phương Chính, rừng núi hoang vắng, chỉ có một tên hòa thượng như vậy, hắn thật sự hơi lo.

Phương Chính chỉ niệm một câu phật hiệu, nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, cậu và tôi gặp nhau là hữu duyên, bần tăng tặng cậu một câu nhé?

- Đại sư, mời nói.

Hồ Tham hỏi.

Phương Chính nói:

- Lần này nếu cậu xuống núi, nếu lật xe rơi vào khe nước, thì cứ giả vờ ngất, không được đứng lên.

- Đại sư, ngài nói vậy khác gì trù ẻo tôi rơi vào khe nước.

Hồ Tham khó chịu nói.

Phương Chính nói:

- Nhớ lời tôi, nếu chuyện đó xảy ra, cậu cứ làm theo.

- Nếu không có, cậu cứ coi như đây là một trò đùa.

Hồ Tham chỉ cảm thấy hòa thượng này thật kỳ quái, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

- Đợi một chút, cậu còn mang giấy bút chứ?

Phương Chính gọi Hồ Tham lại.

Hồ Tham suýt nữa thì mất kiên nhẫn, mặc dù hắn luôn lấy phương châm khách hàng là thượng đế làm tôn chỉ, nhưng chuyện hôm nay thật sự đã bào mòn hết sự kiên nhẫn của hắn.

Tuy vậy, Hồ Tham vẫn đưa giấy và bút cho Phương Chính.

Phương Chính nghĩ một lát rồi viết:

- Có hung đồ vào thôn, báo động.

Phương Chính ký tên.

Sau đó, Phương Chính trả lại bút cho Hồ Tham, niệm một câu phật hiệu:

- Thí chủ đi thong thả.

Hồ Tham vội vàng xuống núi.

Phương Chính huýt sáo một cái, Độc Lang từ trong bụi cỏ xa xa chạy tới, Phương Chính đặt tờ giấy vào miệng Độc Lang, nói:

- Đưa đến nhà trưởng thôn, à, cậu không biết trưởng thôn à?

- Tốt, ta vẽ cho ngươi cái bản đồ.

Phương Chính vẽ phác thảo bản đồ thôn, đánh dấu nhà trưởng thôn, lúc này mới vỗ đầu con sói, để nó nhanh đi.

Lúc đầu Phương Chính có thể đưa tờ giấy này cho Hồ Tham, nhưng hắn sợ Hồ Tham sợ hãi, hoặc hiếu kỳ, sau khi trở về sẽ kiểm tra xe hàng, sớm kinh động tên cướp, gϊếŧ hắn.

Vậy thì thật sự là hại hắn.

Độc Lang đi rồi, Phương Chính vẫn không yên tâm, nhưng hắn chỉ có thể làm như vậy.

Trở lại trong chùa, Phương Chính đi vào phật đường, yên lặng niệm:

- Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát, con biết, nơi này ngài không quản việc này.

- Nhưng vẫn xin ngài phù hộ cho người trong thôn không có việc gì.

- Còn anh nhân viên chuyển phát nhanh kia, cũng nhờ ngài phù hộ cho cậu ấy được an toàn.

Đây là lần đầu tiên Phương Chính không vì công đức, rút thưởng mà cố gắng cứu người, hắn thật sự muốn cứu người!

Nhưng hắn không thể vi phạm giới luật không được xuống núi, điều này khiến hắn lực bất tòng tâm, nếu không bằng vào công phu của hắn, âm thầm ra tay, chắc chắn có thể giải quyết êm thấm.

- Cậu này, tại sao ta nhìn thấy tương lai của Hồ Tham rõ ràng, nhưng lại không nhìn rõ những người khác?

Phương Chính nghi ngờ hỏi.

- [Đẳng cấp Thiên Nhãn quá thấp, cậu chỉ có thể nhìn thấy người đã gặp, người còn lại chỉ có thể nhìn thấy hình dáng thôi.]

- [Muốn nhìn rõ, mau chóng thăng cấp Thiên Nhãn đi.]

Hệ thống nói.

Khi Phương Chính sờ sờ túi, đành xấu hổ vì trong túi rỗng tuếch.

Cùng lúc đó, Hồ Tham xuống núi, vì lãng phí quá nhiều thời gian, hắn vội vã trở về.

Cho nên lập tức lên xe, lái xe đi.

Khi đi ngang qua thôn, không gặp ai cả, ra khỏi thôn cứ lái thẳng về phía đường cái.

Hồ Tham liếc qua khe nước bên đường, liên tưởng đến lời của Phương Chính, nếu lật xe, rơi vào khe nước này...

- Nơi này nhiều lá cây như vậy, ngược lại rất giống cái khe nước mà hòa thượng kia nói.

- Mình sẽ không lật xe thật chứ...

Hồ Tham nghi thần nghi quỷ lẩm bẩm.

- Dừng lại!

Phía trước bỗng nhiên vang lên một tiếng quát lớn.

Hồ Tham giật nảy mình, vội vàng bóp phanh, chiếc xe ba gác lao thẳng vào trong khe, lật tại chỗ!

Lúc sắp ngã xuống, Hồ Tham nhận ra người gọi hắn chính là người đã tốt bụng chỉ đường cho hắn!

Nhưng một khắc sau, thần kinh toàn thân Hồ Tham đều căng như dây đàn!

Lá cây, khe nước, lật xe!

Vậy thì sau đó?

Giả vờ ngất!

Hồ Tham nghĩ đến đây, theo bản năng từ bỏ ý định đứng lên mắng to, mà nằm im không nhúc nhích.