- Cảm ơn!
Hồ Tham vội vàng rời đi, nhưng rất nhanh sau đó hắn không muốn cảm ơn nữa, chỉ muốn chửi thề!
Tống Nhị Cẩu chỉ đường không sai, cứ đi thẳng, thấy ngã rẽ thì rẽ trái, sau đó lại đi thẳng.
Nhưng mà gặp dốc lên núi là cái quỷ gì chứ? Đây là dốc à? Đây là leo núi thì có!
Xe ba gác không leo lên được, Hồ Tham chỉ có thể cắm đầu leo núi.
Mà Tống Nhị Cẩu ở dưới chân núi, mặt mày hớn hở, đắc ý đi uống rượu.
Hồ Tham cứ tự an ủi mình, chắc là ở ngay phía trước thôi, không ai ở cao như vậy đâu.
Kết quả càng leo càng cao, cuối cùng mệt như chó, bò lên đến đỉnh núi, hắn mới nhìn thấy miếu Nhất Chỉ.
Khoảnh khắc ấy, hắn phảng phất thấy Phật quang tỏa ra sau lưng Phật Tổ, nói với hắn:
- Mệt chết chưa?
- Mệt chết rồi thì đến chỗ Phật gia đi?
Một hơi chạy đến chùa, Hồ Tham lại không thấy người đâu, trong cơn tức giận quên cả thái độ phục vụ, hét to lên!
Kết quả một tiếng hô này đúng là có người ra, đó là một hòa thượng mặc tăng y rách nát nhưng rất sạch sẽ.
Nhìn tuổi tác của hòa thượng, cũng trạc tuổi hắn, trắng trẻo, hoàn mỹ, mắt ngọc mày ngài, môi mỏng, có chút yêu diễm.
Đường nét rõ ràng cân đối, không có chút gì là âm nhu, ngược lại càng thêm nam tính.
- Thằng nhóc này, tuổi còn trẻ đã xuất gia, chắc là bị bạn gái đá nên mới đến cái nơi khỉ ho cò gáy này đi tu.
Trong lòng Hồ Tham thầm nghĩ.
Đúng lúc này, hòa thượng đi tới trước mặt Hồ Tham, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng là Phương Chính, trụ trì ngôi miếu này.
- Vị thí chủ này, xin hỏi ngài đến đây là để thắp hương lễ Phật, hay có chuyện gì khác?
Hồ Tham trợn mắt, chỉ vào quần áo mình, nếu không phải vì thở không ra hơi, hắn chắc chắn đã gào lên, mắt mù à?
Không thấy tôi đang mặc đồng phục giao hàng sao? Không thấy bưu kiện sao?
Thế này mà giống đến thắp hương lễ Phật à?
Mà nói đi cũng phải nói lại, ai lại ngốc đến mức đi thắp hương lễ Phật ở một nơi hoang vắng thế này, ngoài kia thiếu gì chùa miếu.
Nhưng Hồ Tham không nói ra, mà thở hổn hển, ra hiệu cho Phương Chính chờ một lát.
Hồ Tham lại oan cho Phương Chính, bên ngoài Phương Chính không có người thân, còn bạn học năm xưa nhiều năm không gặp, chắc cũng sớm quên hắn rồi.
Đã không có ai ở bên ngoài, ai lại gửi đồ cho hắn?
Nếu có chắc chắn là gửi nhầm địa chỉ. Nếu không, sao lại không gọi điện báo cho hắn một tiếng.
Thấy Hồ Tham thở không ra hơi, Phương Chính nói:
- Thí chủ, nghỉ ngơi một chút đi, bần tăng rót cho cậu một cốc nước.
Hồ Tham đã sớm khát khô cổ, nghe có nước, tự nhiên không khách khí.
Thái độ của Phương Chính cũng làm cho cơn giận trong lòng hắn vơi đi không ít, chỉ chờ đỡ mệt, để đối phương ký nhận rồi nhanh chóng xuống núi.
Buổi chiều còn một đống việc chờ hắn làm.
Sau khi Phương Chính vào bếp, mang ra một bát nước lớn, Hồ Tham thấy vậy, lập tức cầm lấy uống ừng ực.
Một bát nước lớn vào bụng, cảm giác sảng khoái khiến hắn lâng lâng.
Hồ Tham không nhịn được tán thưởng:
- Nước ngon! Quả nhiên nước suối núi vẫn dễ uống!
- Nước suối trong thành phố toàn lừa người, đồ giả...
Phương Chính cười không nói, anh chàng giao hàng này chưa từng uống nước suối, chỉ coi nước Phương Chính đưa là nước suối bình thường.
Nhưng Phương Chính cũng không giải thích, hắn chỉ muốn biết thanh niên này đến đây làm gì.
Hồ Tham thấy Phương Chính không nói gì, cười ngượng ngùng:
- Xin lỗi Đại sư, để ngài chờ lâu.
- Tôi là Hồ Tham, nhân viên chuyển phát nhanh, ngài là Phương Chính Đại sư phải không?
Phương Chính gật đầu:
- Chính là bần tăng, thí chủ tìm bần tăng?
- Tôi không đến tìm ngài thì tìm ai, vì mang cái bưu kiện này cho ngài mà tôi sắp gãy chân rồi.
- Tôi không biết xe ba gác có còn đủ điện để về không nữa, haiz, ngài nói xem, đây có phải là nghiệp quật không?
Hồ Tham vừa nói vừa lấy ra một hộp bưu kiện cỡ hai bàn tay, được đóng gói rất kỹ, đưa cho Phương Chính:
- Đây là bưu kiện của ngài, ngài ký nhận đi.
Nói xong, Phương Chính ngây người, lại có người gửi đồ cho hắn.
Phương Chính không nói hai lời, nhận lấy, nhìn kỹ địa chỉ và tên!
Thậm chí số điện thoại di động cũng đúng là của hắn!
Phương Chính trợn tròn mắt, hắn không hề nói cho ai số điện thoại của mình!
Đối phương làm sao biết được?
Lại xem xét địa chỉ gửi!
Lại nhìn người ký tên, Phương Vân Tĩnh! Phương Chính lập tức hiểu ra, đây là nhóm sinh viên kia gửi đồ cho hắn!
- Sinh viên bây giờ thật có tiền! Chẳng trách ai cũng muốn thi đại học, nhưng mấy sinh viên này thật có lòng.
- Sau này giúp họ niệm kinh cầu nguyện thêm một chút, chúc họ học hành ngày càng giỏi, thân thể khỏe mạnh là được.
Phương Chính thầm nghĩ, đồng thời hỏi hệ thống:
- Cậu này, đây là đồ người khác tặng, tôi có thể nhận không?
- [Ting! Đây là duyên phận, có thể nhận.]
Phương Chính tự nhiên không khách khí, mà Hồ Tham trông rất vội, hắn không muốn lãng phí thời gian, ký tên, nhận hàng!
Hồ Tham thấy Phương Chính nhận rất nhanh gọn, liền lấy lại đơn, nhận bút, rồi tạm biệt.
Đúng lúc này, cảnh sắc trước mặt Phương Chính đột biến!
Dưới núi, lúc Hồ Tham đi xe ba gác trên đường nhỏ, bỗng nhiên có một người nhảy ra quát lớn:
- Dừng lại.
"Kéttt", xe điện phanh gấp rồi lật nhào!
Hồ Tham lao vào trong rãnh nước, may mà rãnh thoát nước đã khô, lại có nhiều lá rụng, mềm nên Hồ Tham không sao.
Mà người hô dừng lại kia, thấy tình hình không ổn, vội vàng bỏ chạy.
Phương Chính vốn tưởng chuyện này cứ thế kết thúc, kết quả cửa xe chuyển phát nhanh bị đá văng, một người từ bên trong chạy ra.
Không thấy rõ hình dạng người kia, nhưng cái đầu rất lớn! Trong tay còn cầm thứ gì đó.
Hồ Tham đứng dậy, kêu lên:
- Ai vậy? Thất đức thế?
- Câm miệng.