Đây là lần đầu tiên hắn phát hiện, tắm rửa lại có thể nhẹ nhàng đến vậy!
Sau đó lại múc một gáo nước cho Độc Lang, nó lim dim mắt, vẻ mặt hưởng thụ.
- Hả?
- Mi có lông bạc à?
Phương Chính phát hiện, lông trên người Độc Lang phảng phất như bị bạc màu.
Vội vàng tưới thêm một gáo nước nữa, lông của Độc Lang quả nhiên trắng ra!
Chính xác mà nói là biến thành bộ lông màu bạc!
Bộ lông dưới ánh trăng, phảng phất như trong suốt, vô cùng xinh đẹp!
- Trời đất, sói bạc! Ngân Lang?
- Da^ʍ lang? Sắc lang!
Phương Chính lại bắt đầu tinh nghịch, ha ha cười nói.
Đồng thời trong lòng kinh ngạc không thôi, vốn cho rằng Độc Lang chỉ là một màu, liên tục dội mấy gáo nước, lông trên người nó bắt đầu trở nên sạch sẽ, bộ lông màu bạc phủ kín toàn thân, dưới ánh trăng, ánh bạc lấp lánh, rất có phong thái của Lang Vương.
Phương Chính vỗ tay cười nói:
- Bộ lông màu bạc này thật đẹp!
Độc Lang nhìn cái bóng của mình trong nước, cũng vô cùng vui vẻ, kêu ư ử.
- Cái gì?
- Hồi bé mi đã có màu này, sau này rơi vào hố bụi à?
- Mi cũng không biết đi tắm sao?
- Ư ử # %#...
- Gặp mưa thì là dầm mưa!
- Đây không phải tắm rửa, vả lại, nước mưa cũng chưa chắc đã sạch. Mi đúng là đồ ngốc!
Sau khi Phương Chính mắng hai câu, vội vàng tắm rửa sạch sẽ, rồi cởi truồng chạy về phòng, lấy bộ tăng y mới mặc vào.
Sờ là một chuyện, mặc vào lại là chuyện khác, tăng y này phảng phất như nước, vô cùng thoải mái, không hề dính dáp chút nào!
Quần áo rộng rãi, mặc lên người như một bộ trường bào, mặc quần áo chỉnh tề, lấy gương ra soi, Phương Chính phát hiện trong gương là một hòa thượng đầu trọc vô cùng đẹp trai!
Tăng y màu trắng, làn da trắng hồng, cả người trông rất văn nhã, hương khí trên người lại ôn hòa, khí chất như ngọc!
Đến cả bản thân hắn cũng thấy mê mẩn!
- Hầy! Tăng y này đúng là sinh ra để dành cho ta!
- Thật đẹp! Xem ra ta thật sự sinh ra để làm hòa thượng!
- Cái dung mạo này mà không đi giảng kinh Phật thì đúng là lãng phí tiêu chuẩn của một Đại sư.
- [Ting! Tăng y này vốn được làm riêng cho cậu, may từ tơ của Linh Tằm trên Linh Sơn, loại tơ này đương nhiên không tầm thường, đây là Linh Tằm cực phẩm vạn con mới chọn được một, rất quý giá.]
- [Muốn thu thập đủ tơ Linh Tằm này để may tăng y cho cậu ít nhất phải mất mười năm!]
- [Đồng thời phải nhờ Thánh Thủ của Phật Môn tự tay kéo sợi, dệt thành vải, lại mất thêm mười năm nữa.]
- [Bộ tăng y này đông ấm hè mát, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, trong sạch không một hạt bụi!]
- [Cậu nhảy xuống nước, có thể không chìm, nhảy vào lửa, tự có linh khí bảo vệ, không bị lửa thiêu.]
- [Hơn nữa, tăng y sẽ tôn lên khí chất của cậu, tăng thêm sức hấp dẫn cá nhân.]
- [Mà lại, đối với kẻ lười biếng như cậu, nó vĩnh viễn không cần giặt giũ.]
- [Bộ tăng y này của cậu thật sự có giá trị cực lớn!]
- Tốt! Tốt! Quá tốt!
- Ha ha...
Phương Chính coi như đã hiểu, đồ của hệ thống tuyệt đối không có món nào tầm thường!
Tùy tiện một món cũng là cực phẩm mà thế gian khó tìm được thứ hai.
Nhưng Phương Chính vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi một câu:
- Cái này có giá trị cực lớn, có bán được không?
- Nếu có thể đổi lấy một tòa thành, ngôi chùa này chắc chắn sẽ rất hoành tráng!
- [Không thể!]
- [Vật phẩm hệ thống cung cấp chỉ để ký chủ sử dụng, không thể cho bất kỳ ai khác.]
Phương Chính đành chịu, kế hoạch làm giàu xem như đổ bể.
Nhưng hắn cũng không buồn, dù sao thì hắn vẫn lời chán!
- [Cậu còn một cơ hội rút thưởng nữa, có rút không?]
- Rút! Rút mạnh cho tôi!
Phương Chính lại nói.
- [Ting! Chúc mừng cậu nhận được một viên Tiểu Hoàn Đan.]
- Ờm, Tiểu Hoàn Đan? Đây là cái gì?
- Có phải loại ăn một viên công lực tăng vọt không?
Phương Chính hơi ảo tưởng, cái tên đan dược này nghe quen quen, nhưng tác dụng là gì thì hắn quên béng mất rồi.
- [Ting! Tiểu Hoàn Đan, sau khi uống có thể tái tạo lại toàn thân.]
- Mạnh vậy sao?
- Vậy bây giờ ta đi đào mộ người khác, có thể hồi sinh lão tổ tông nhà người ta không?
- Đến lúc đó, ai bắt nạt ta, ta hồi sinh tổ tông nhà hắn, không dạy dỗ chết bọn họ thì cũng dọa chết bọn họ!
Phương Chính thầm nghĩ độc địa.
- [Cậu nghĩ nhiều rồi.]
- [Tiểu Hoàn Đan miêu tả có chút khoa trương. Nhưng theo tình hình của thế giới này, tất cả các loại bệnh tật đều có thể được chữa khỏi bằng một viên đan dược này.]
- [Còn việc hồi sinh người chết, cậu đừng mơ mộng nữa.]
Hệ thống nói với vẻ hơi khinh bỉ.
Phương Chính nhếch miệng, quả nhiên là hắn nghĩ quá xa, nhưng vẫn không phục nói:
- Chuyện này không trách cậu được, cậu không có bản lĩnh đó thì đừng có nổ to làm gì?
- Làm quảng cáo lừa đảo, lừa người...
- [23 #@... %]
Hệ thống:
- [Nhận Tiểu Hoàn Đan?]
- Nhận! Sao lại không nhận! Đời này có thể không có con, chứ Tiểu Hoàn Đan nhất định phải nhận.
Phương Chính lẩm bẩm, một khắc sau trong tay hắn xuất hiện một cái hộp gấm đỏ, không biết làm từ loại gỗ gì, phía trên còn được khảm viền vàng.
Mở ra xem, chà, bên trong có một viên đan dược lớn bằng quả nhãn, màu đỏ thẫm, phía trên có hoa văn màu vàng, trông cực kỳ đẹp mắt!
- Hầu Tử, cậu có chắc là mình không lấy nhầm không? Sao tôi thấy nó giống viên bi hồi bé tôi hay chơi thế.
Phương Chính nói năng nghiêm túc.
Kết quả là Hầu Tử không thèm để ý đến hắn.
Phương Chính đã quen, cất kỹ Tiểu Hoàn Đan, thứ này có thể cứu mạng!
Trong lòng Phương Chính thầm nghĩ xấu xa:
- Có nó rồi, bệnh AIDS cũng không cần phải sợ, sau này tìm vợ, chẳng lẽ...
Nghĩ đến đây, Phương Chính hơi động lòng, sau đó vội vàng niệm hai câu A Di Đà Phật để bình tĩnh lại.