- Trong đầu tôi đã lật tung tất cả kiến thức lên, đều không thấy tăng nhân nào dùng tăng y màu trắng cả!
Muốn nói Phương Chính học tập không giỏi, hắn thừa nhận, nhưng luận về quy củ của Phật giáo, hắn lại hiểu rất rõ.
Bởi Nhất Chỉ Thiền Sư là một người tuân thủ quy củ, từ nhỏ Phương Chính đã bị ông lải nhải các loại quy củ, dù là đầu heo, cũng có thể đọc trôi chảy.
Còn lý do tại sao vị trụ trì miếu Nhất Chỉ kia biết nhiều như vậy, mặc dù Phương Chính hiếu kỳ, nhưng hỏi thế nào Nhất Chỉ Thiền Sư đều tránh, cuối cùng Phương Chính đành phải từ bỏ. Bây giờ suy nghĩ một chút, càng nghĩ càng buồn bực, những kiến thức này không phải là một lão hòa thượng trong thôn núi hẻo lánh có thể biết được.
Bởi Phương Chính phát hiện rằng bên trong rất nhiều chùa miếu nhỏ đều không đặc biệt chú trọng tuân thủ quy củ như vậy, mà phần lớn là phóng túng.
Dù sao theo lời của mấy lão hòa thượng, tâm trong sáng mới là tăng, không trong sáng thì vĩnh viễn không phải tăng, dù có khoác tăng y lên người cũng vô dụng!
Cho nên bình thường các lão hòa thượng đều để cho các tiểu hòa thượng tự lĩnh ngộ, thỉnh thoảng chỉ dẫn một chút, chứ không quản thúc chặt chẽ...
Lời này nghe có vẻ hợp lý, trước kia Phương Chính cũng cho là vậy, còn đi tranh luận với Nhất Chỉ Thiền Sư, kết quả bị một đám xã hội đen đánh cho một trận.
Từ đó về sau hắn không lý luận nữa.
Bây giờ, hệ thống lại công kích cái chân lý mà hắn đã tin tưởng hơn mười năm, tất nhiên hắn không vui.
- [Cậu chắc chắn không ai mặc y phục trắng chứ?]
Hệ thống hỏi.
Phương Chính gật đầu.
Hệ thống nhắc hắn vào đại điện xem thử.
Phương Chính bước vào đại điện, khỉ thật, Quan Âm Bồ Tát chẳng phải đang mặc tăng y trắng đó sao!
Phương Chính nhếch miệng nói:
- Hệ thống à, Quan Âm Bồ Tát là nữ, còn tôi là nam.
- [Quan Âm Bồ Tát vốn là thân nam nhi. Hơn nữa, nhiều điều cậu nói đều đúng, nhưng đó là nhằm vào các tăng nhân thế tục bình thường.]
- [Quy định về màu sắc tăng y là để cảnh giới họ, để họ không ham mê ăn mặc đẹp.]
- [Đây là một loại tu hành. Còn tăng y ta đưa cho cậu, chính là bộ đồ mà Bồ Tát, Phật mới được mặc.]
- [Đã thành Phật, trong lòng đã là cả ngàn vạn thế giới, sao cần phải để tăng y nhắc nhở?]
- [Cần nhắc nhở là phàm nhân, không cần nhắc nhở, tự thanh tâm giới hạn mới là Phật.]
- Cậu nói rất có lý, nhưng tôi phải nhắc lại, tôi chính là phàm nhân.
- Cậu có chắc tôi mặc như vậy sẽ không bị các tăng nhân khác đánh chết không?
Phương Chính thật sự hơi lo, ít nhất nếu để Nhất Chỉ Thiền Sư thấy được, chắc chắn sẽ đánh hắn một trận nửa tháng không xuống được giường!
- [Bọn họ đánh không lại cậu đâu.]
Hệ thống đáp rất bá đạo.
Phương Chính cũng đành chịu, nhưng hệ thống đã nói vậy, hắn cũng chẳng cần đôi co làm gì.
Ai mà không thích quần áo đẹp? Phương Chính tất nhiên không ngoại lệ!
Thế là Phương Chính nói:
- Cậu xem này, tăng y có tiểu y, ngũ y, thất y, cà sa, có phải cậu cũng nên bổ sung cho đủ bộ không?
- [Nếu cậu cần, có thể tự mua sắm, giá cả không đắt, tiểu y mười vạn, thất y một triệu, cà sa mười triệu.]
- Thôi khỏi cần nói nữa.
Mặt Phương Chính lập tức đen lại, bán cả người hắn đi cũng không đủ số lẻ, mua cái nỗi gì!
Mà sao cái thứ này lại đắt thế không biết?
- [Tăng y vốn đã quý, cậu còn yêu cầu làm ba lớp áo, tự nhiên sẽ đắt hơn.]
- Vậy các vị trên Linh Sơn không mặc ba lớp áo à?
- [Phật trong sáng không một hạt bụi, cần gì nhiều quần áo như vậy? Một bộ là đủ!]
Mặt Phương Chính lại tối sầm, nếu hắn còn đòi nữa, chẳng phải là thừa nhận mình rất bẩn sao, hắn hỏi lại:
- Bộ tăng y này có thể trong sáng không một hạt bụi không?
- [Tất nhiên.]
- Tuyệt vời!
Phương Chính giơ ngón cái lên, không còn thắc mắc gì nữa.
Phương Chính nóng lòng đi đun một nồi nước lớn, chuẩn bị tắm rửa.
Kết quả là Độc Lang lại gần, tưởng sắp được ăn, vẫy đuôi, lè lưỡi, vẻ mặt nịnh nọt.
Phương Chính tát cho nó một cái, cười mắng:
- Ta tắm rửa chứ không phải nấu cơm, nhìn cái bộ dạng thèm rỏ dãi của mi kìa, đi ra chỗ khác.
Độc Lang nghe đến tắm rửa, lại càng lè lưỡi, ra hiệu nó cũng muốn tắm.
Phương Chính trừng mắt nói:
- Mi cũng muốn tắm à?
- Thôi đi, ta chỉ có một cái bồn tắm nhỏ, chỉ có thể múc nước tắm cho một người thôi.
Độc Lang ư ử tỏ vẻ đồng ý.
Nước sôi, Phương Chính múc nước dội từ đầu xuống, giật mình một cái, tinh thần sảng khoái hơn hẳn.
- Hầy! Nước Vô Căn này còn có tác dụng như vậy, quả không tồi.
Cúi đầu xuống, Phương Chính lại ngây người, chỉ thấy vết cáu bẩn trên người hắn đã bị nước này cuốn trôi sạch sẽ!
Làn da trong nháy mắt trở nên trong suốt, phảng phất như được đả thông kinh mạch, da dẻ càng nhìn càng trắng nõn, sờ vào mịn màng như da em bé!
"Gàooo!"
Độc Lang phát ra tiếng kêu khoan khoái, Phương Chính vừa quay đầu lại, liền đá một cái:
- Đi ra, sao mi ở bẩn thế hả?
- Nhìn ta tắm này, nước chỉ hơi đổi màu một chút, còn mi xem, nước như xì dầu vậy?
Độc Lang oan ức ư ử kêu, Phương Chính nghe rõ ràng, con hàng này đang nói:
- Ta cũng có tắm chứ?
- Ngươi cho rằng chỉ có con người mới biết tắm à? Lúc trời mưa, thỉnh thoảng nhảy vào vũng nước cũng tính là tắm rồi...
Phương Chính lập tức bị con Độc Lang này chọc cười, nói:
- Được rồi, chúng ta giữ khoảng cách, ta một gáo, mi một gáo, không được phép nhảy vào đây, hiểu không?
Phương Chính sợ con hàng này một vuốt đập vào thùng nước sạch, trực tiếp biến thành... nước sông Tô Lịch!
Độc Lang ư ử kêu, tỏ vẻ đã hiểu.
Lúc này Phương Chính mới thở phào nhẹ nhõm, lại dội một gáo nước, chỗ nước chảy qua, làn da lập tức trở nên sạch sẽ.